Chương 3: Thế giới I Hội trưởng thỉnh cầu đụng ngã(2)
Edit: Linhlady
Beta: Cánh cụt bé nhỏ
Tạm biệt Amber, Tô Mộc lên máy bay. Đối với sự việc tiếp theo, Tô Mộc cảm thấy hưng phấn khó tả.
________________________
Tô Cảnh Niên nhìn nhìn đồng hồ trên tay, phát hiện mình tới sớm nửa giờ, ha ha, thì ra chính mình rất chờ mong. Không biết tiểu nha đầu trước kia suốt ngày vây quanh mình hiện tại như thế nào.
Lúc trước, gia đìnhTô Mộc gặp chuyện không may, cả cha mẹ cùng qua đời. Đoạn thời gian kia, khi vừa tới Cố gia, Tô Mộc yên tĩnh như búp bê, ánh mắt dại ra, trống rỗng, nhìn người khác luôn mang theo sự cẩn thận, làm cho người ta đau lòng, không nói lời nào, lúc ăn cơm cũng ngẩn người, lại sợ hãi tiếp xúc với người khác nhưng lại rất dính mình, lúc nào cũng theo phía sau.
Về sau bị Cố gia đưa ra nước ngoài, lúc hắn tiễn cô, cô ôm hắn khóc lóc một trận, nói hắn phải hứa chờ cô trở về, cho đến khi hắn đồng ý mới buông tay chuẩn bị đi. Đi được ba bước lại quay đầu nhìn lại, lưu luyến không thôi, ánh mắt rưng rưng, dáng vẻ này vừa nhìn thấy đã thương.
Chỉ là sau khi xuất ngoại không biết vì lý do gì, dần dần mất liên lạc. Cũng không biết cô hiện tại như thế nào.
Tô Mộc đang cùng hệ thống nói chuyện phiếm, đột nhiên đầu óc đau đớn, chuyện gì xảy ra, Tô Mộc nhíu mày "Phát sinh chuyện gì? Hệ thống ?." Vì sao có thể như vậy?
" Sóng điện não của ngươi bị kích thích, có chút không ổn định. Ta đi xem một chút."
Máy bay hạ cánh.
Trong chốc lát, Tô Mộc từ trong sân bay đi ra,tay cầm ví da màu đen, mặc quần jean ngắn tới đầu gối, áo T-shirt trắng, đi đôi giài trắng với tất bóng chày. Tay kéo vali màu đen chậm rãi đi ra. Tô Mộc lắc đầu, quên mất sự tình vừa phát sinh.
Tô Mộc nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng Tô Cảnh Niên.
"Ồ, người đâu?" Lấy điện thoại di động ra chuẩn bị gọi, thì nhạc chuông vang lên .
"Mộc Mộc, em ở đâu? Anh ở cửa chờ em." Tô Mộc là một thanh khống, cô liền nghĩ đây là chàng trai có giọng nói ấm áp như ánh mặt trời,có cảm giác sạch sẽ, đây tuyệt đối là một nam nhân ấm áp.
"Anh Cảnh Niên ?" Thanh âm của nguyên chủ kỳ thật cũng khá tốt, mềm mại , cảm giác giống như nắm gạo nếp, rất giống giọng trẻ con, nhưng thực tế cô đã trưởng thành .
"Ừm, dì Cố đã nói với em sao?" Nghe thanh âm trầm ấm của Tô Cảnh Niên, không biết rõ vì cảm giác gì giống như lông vũ khẽ vuốt trong lòng, ngứa .
"Dạ, em bây giờ đang ra." Giọng Tô Mộc tràn đầy vui sướng.
Nói đến đây, nguyên chủ đã có đã nhiều năm không nói chuyện cùng Tô Cảnh Niên , điện thoại trò chuyện cũng rất ít.
Vừa tới cửa, nhìn thấy chủ nhân của chiếc xe thể thao xa hoa. Cô liền nghĩ, cảnh này sẽ hấp dẫn ánh mắt của bao nhiêu người.
"Anh Cảnh Niên !" Tô Mộc chạy thật nhanh về hướng Tô Cảnh Niên . Theo bản năng Tô Cảnh Niên liền né tránh, nghe được xưng hô này, trong nháy máy phản ứng lại, duỗi tay ôm cô, xoa đầu cô.
Bình luận