Chương 69: Ngoại truyện: Tống Tử Diễn
Edit+beta: Linhlady
Ánh nắng ấm áp tràn vào trong căn phòng, một nam nhân khuôn mặt lạnh lùng đôi tay không ngừng gõ bàn phím, theo động tác của hắn các dãy số liệu không ngừng nhảy lên, thần sắc thập phần chuyên tâm.
Vào thời khắc này, di động để trên mặt bàn đột ngột vang lên, trong căn phòng yên tĩnh tạo tiếng động vô cùng lớn.
Nam nhân gõ dãy số liệu cuối cùng mới dừng động tác trên tay lại, chậm chạp nhận điện thoại, giọng nói lạnh nhạt không cảm xúc,, "Xin chào..." Dường như không muốn nói quá nhiều, toàn thân là hơi thở lãnh đạm, lập tức đứng dậy khỏi bàn máy tính, đến đến gần cửa sổ cùng người trong điện thoại nói chuyện.
Trong phòng những thứ bày trí ấm áp kia dường như không giống với khí chất vốn có của nam nhân, nhưng khong hiểu tại sao nhìn vào lại rất hài hoà, giống như chỉ cần ở đây, giờ phút này tâm của hắn mới có thể dần dần hòa tan, giống như ngọn núi tuyết dưới ánh mặt trời ấm áp dễ chịu .
Nhưng mà tất cả những đồ vật trang trí của con gái xuất hiện ở đây hiển nhiên không phải là từ tay hắn, hoặc là nói trong căn phòng này hết thảy bài trí đều không phải là do hắn bố trí , chỉ là hắn vì sao sẽ xuất hiện ở nơi này, cũng chỉ hắn tự mình biết mà thôi.
Nói chuyện với người trong điện thoại xong, hắn xoay nằm trên giường sau lưng, ngước đầu nhìn trần nhà, hai mắt vô thần, trong mắt gợn sóng không biết tên tâm tình, tựa như đang suy nghĩ chuyện gì, sau đó liền nhắm mắt lại.
Đúng vậy, có lẽ là năm năm rồi, kể từ khi cô biến mất ở bệnh viện, thời gian trôi qua lâu như vậy, vốn nên hai năm trước hắn không nên như thế tự lừa mình dối người, hắn biết rõ bệnh của cô không có cách nào chữa trị .
Giống như mộng đẹp bỗng chốc bị nghiền nát, cho dù hắn liều mạng như thế nào cũng không thể tìm về được.
Nhưng vì sao cô lại phải trốn đi? Tống Tử Diễn đến bây giờ cũng nghĩ không thông, chỉ là manh mối hai năm trước, khiến tâm như tro tàn của hắn nháy mắt lại cháy lên, men theo manh mối, hắn tìm đến nơi này.
Tới nơi này trong chớp mắt ấy, hắn có một chút hoảng hốt, nhưng sau đó liền cười. Bên trong này có một ít đồ đạc của cô, có tấm thảm hình ô mai cô thích nhất, còn có một bức tranh cô cực kì thích, trong phòng treo rất nhiều tranh nhỏ, mà hắn thường xuyên bồi cô đi dạo, quan trọng nhất là cái căn phòng này bày biện trang trí giống phòng của cô như đúc.
Cô là người không muốn thay đổi thói quen của mình cho nên đi tới nơi nào cũng sẽ đem chỗ đó sắp xếp thành bộ dáng mà mình thích.
Hắn vốn cho chuyện này chỉ là trùng hợp, nhưng thêm chuyện tài khoản trò chơi của cô lần trước có động tĩnh, trong lòng hắn dần hình thành một ý niệm, ý miện này như một dây leo nảy mầm không ngừng mọc lan tràn, không ngừng trưởng thành. Hắn không có cùng bất luận kẻ nào nói chuyện này, theo thời gian trôi qua, hắn thay đổi được càng là cố chấp, trong mắt những người khác, hắn vẫn là Tống Tử Diễn lạnh nhạt kia.
Cho nên hắn mua căn phòng có hơi thở của cô.
Hắn nghĩ nếu hắn không tìm được Tô Mộc, hắn có thể sẽ điên mất cũng nói không chừng.
Bình luận