🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 26: Ngoại truyện : Mộ Thiếu Tử


Edit: Linhlady



Mộ Thiếu Tử cầm cuốn văn kiện cuối cùng  kí xong, nhẹ nhàng khép nắp bút lại, vô ý thức nhìn đồng hồ trên tay một chút, mới thấy đã hơn mười hai giờ trưa, gọi điện thoại cho thư kí Lâm Hạo bảo hắn cầm hộp tiện lợi buổi sáng mang tới đi hâm nóng, tiện thể giúp hắn xuống căn tin lấy một phần cơm mang lên.

Tất cả quá trình đều diễn ra trong yên lặng, không phát ra thanh âm nào, đi ra vào đều vô cùng cẩn thận, nhẹ nhàng, rất sợ phát ra tiếng động sẽ đánh thức đứa trẻ đang ngủ trên sô pha. 

Sau khi nói xong, Mộ Thiếu Tử ngẩng đầu nhìn lại, trên ghế sa lon là một đứa trẻ bốn năm tuổi cuộn tròn lại ngủ, có lẽ chơi mệt, tay cầm đồ chơi dần buông lỏng, chỉ kém chút nữa là rơi xuống đất, không biết là mơ thấy cái gì còn bẹp miệng một cái, trong miệng lẩm bẩm cái gì, trong phòng vô cùng yên tĩnh, âm thanh nhỏ vẫn bị Mộ Thiếu Tử nghe thấy.

Cũng chỉ là một chữ thôi nhưng lại khiến đôi mắt Mộ Thiếu Tử ảm đạm, trong lúc nhất thời bàn tay đặt lên che hai mắt, hắn cũng muốn cô.

Từ nhỏ không có mẹ, Mộ Thần Dật so với đứa trẻ bình thường vô cùng nhạy cảm, bé giống như biết rằng nói ra từ mama sẽ làm cho baba không vui, nhưng thực chất trong nội tâm bé lại rất khát vọng có một người mẹ, cho nên chuyện một năm trước chuyện kia khiến Mộ Thiếu Tử cho rằng là do Mộ Thần Dật khát vọng quá mà thôi,  cũng không để ý lắm, cho dù trong lòng hắn cũng chôn một mầm móng nghi hoặc. 

Mộ Thần Dật từ nhỏ đã rất ngoan ngoãn, cho bé một món đồ chơi bé có thể chơi cả ngày, nhỏ như vậy đã có khuynh hướng tự bế, cả ngày là một bộ mặt nghiêm túc, hiển nhiên như một phiên bản thu nhỏ của Mộ Thiếu Tử, bé cũng đã đi nhà trẻ, chỉ là hôm nay là cuối tuần nên Mộ Thiếu Tử mới mang theo bé tới công ty.

Theo hắn mà nói đây là tưởng niệm cuối cùng Tô Mộc lưu lại cho hắn, đây là quyết định của cô, hắn tôn trọng cô, cho dù vậy trong lòng Mộ Thiếu Tử vẫn để lại bóng ma, cho tới lúc hắn tỉnh táo lại hắn mới giật mình nhớ rằng mình còn có con trai ở đây, từ đầu tới cuối đều không phải là tiểu Thần Dật sai, Mộ Thiếu Tử liên tục liên tục nhắc nhở mình như vậy, lúc nhìn tới con tiểu Thần Dật đã tám tháng. 

Khi đó Mộ Thần Dật hoàn toàn không biết Mộ Thiếu Tử, nhưng huyết thống vô cufnh kỳ diệu, theo bản năng bé nhích lại gần baba mình, cũng không lâu lắm Mộ Thần Dật cũng quen với baba vẻ mặt lúc nào cũng lạnh như băng, lúc đầu chăm con không quen tay hắn còn lúng túng, thời gian dài cũng thành thạo.

Nhưng phần lớ đều là Mộ Thần Dật chơi một mình, chỉ khi Mộ Thiếu Tử ranh rỗi mới có thể trở về cùng bé ăn bữa tối, cũng may Mộ Thần Dật thật ngoan ngoãn, không giống những đứa trẻ khác nhõng nhẽo ầm ĩ, từ nhỏ bé đã có tính độc lập rất mạnh, trừ ra khuyết điểm duy nhất là bé không thích nói chuyện.

 Mộ Thiếu Tử nhẹ nhàng thở dài một tiếng, đứng dậy đi qua, nhẹ nhàng vỗ lưng Mộ Thần Dật, sắc mặt không tự giác nhu hòa không ít, khoé miệng vốn kéo căng cũng mềm mại đi, nhẹ giọng nói: "Tiểu bánh trôi, tỉnh, tới giờ ăn cơm trưa rồi." Ngay cả giọng nói cũng đè thấp xuống. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...