🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 818: Chương 818

"Tôi có đầy cháu trai ra, còn cần chọn cháu gái làm người thừa kế à?"

Đặng Trường Quang tới tận bây giờ vẫn không nghĩ tới việc cho Đặng Mạt Lị làm người thừa kế, gia nghiệp của ông ta chỉ truyền cho cháu trai.

"Trừ Đặng Hoa ra, ông có sáu người cháu trai, lớn nhất 24 tuổi, nhỏ nhất 15 tuổi!"

"Cháu trai lớn gần đây đang qua lại với một minh tinh, vung tiền như rác, mua cho minh tinh kia căn hộ cấp cao giá cả ngàn vạn, đáng tiếc, minh tinh lại b.a.o n.u.ô.i trai ở căn hộ cao cấp đó, sừng của cháu trai ông dài ngoằng cũng không biết."

"Cháu trai thứ hai du học ở nước ngoài, thường xuyên tham gia mấy bữa tiệc điên loạn rồi nghiện ngập, còn mắc cả bệnh đường sinh dục."

"Cháu trai thứ ba cũng ở nước ngoài, ngược lại cũng không tham gia tiệc tùng linh tinh, nhưng chỉ số thông minh không được cao, không đạt yêu cầu."

"Cháu trai thứ tư nhát gan yếu đuối, bị bạn học nữ ở trường học bắt nạt đến mức phải tạm nghỉ học, bị lột quần cũng không dám phản kháng."

"Cháu trai thứ năm. . . . . ."

"Đừng nói nữa!"

Đặng Trường Quang tức giận đ.á.n.h gãy lời cô, còn nghe cô gái này nói tiếp chắc ông ta xuất huyết não mất thôi.

Mẹ nó chứ, trước kia ông ta cũng biết cháu trai mình không quá có tiền đồ, nhưng cũng không cảm nhận rõ ràng, hiện tại nghe con nhỏ c.h.ế.t tiệt này nói ra làm ông ta chỉ muốn đào một cái hố mà chui vào.

Đặng Trường Quang không khỏi bi ai, ông ta oai phong một đời, tại sao lại sinh ra một đám vô tích sự thế này cơ chứ?

"Ông thật sự yên tâm giao thành quả phấn đấu cả đời mình cho sáu tên phế vật kia à?"

Đường Niệm Niệm hung hăng đ.â.m một đao, sáu tên phế vật này mà có chút hữu dụng thì đã không đến mức sáu người hợp sức còn không đấu lại một Đặng Mạt Lị rồi.

Sắc mặt Đặng Trường Quang hết sức khó coi, ngay trước mặt ông ta mà dám mắng cháu trai ông ta là phế vật, con nhỏ c.h.ế.t tiệt này to gan gớm nhỉ!

Nhưng ông ta không thừa nhận cũng không được, Đường Niệm Niệm nói không sai.

Ông ta thật sự không yên tâm giao cho sáu đứa phế vật.

"Thật sự là quan niệm cũ kỹ kia của ông phải thay đổi, giao cho cháu gái càng có thể bảo đảm sự ổn định gắn kết của nhà họ Đặng."

Đường Niệm Niệm không đợi Đặng Trường Quang hỏi, chủ động nói luôn nguyên nhân: "Bởi vì chỉ có đứa bé chui ra từ bụng người phụ nữ mới có thể cam đoan nó mang dòng m.á.u của nhà họ Đặng, ông giao cho mấy đứa cháu trai phế vật kia, dựa vào bộ óc heo của bọn họ thì còn không biết đứa bé là con nhà ai đâu!"

Quản gia run lẩy bẩy, ông ta chỉ muốn chọc thủng màng nhĩ cho xong, không muốn nghe những lời kinh khủng thế này.

"Cô và Đặng Mạt Lị thật đúng là vật họp theo loài, nói chuyện cũng nói y như nhau!"

Mộng Vân Thường

Đặng Trường Quang đột nhiên không tức giận nữa, ông ta sáu, bảy mươi tuổi rồi, hà tất phải tức giận với đứa nhóc con.

Hơn nữa, con nhóc này nói chuyện tuy rằng đại nghịch bất đạo, nhưng có mấy phần đạo lý đấy, con bé Đặng Mạt Lị kia quả thật có phong thái năm đó của ông ta, nếu là một đứa con trai, ông ta khẳng định sẽ không do dự.

Đường Niệm Niệm cười cười, không hề che dấu sự thưởng thức dành cho Đặng Mạt Lị, "Tôi với cô ấy là gió tầng nào gặp mây tầng ấy, tư tưởng lớn gặp nhau!"

Đặng Trường Quang tức đến muốn cười, nói dõng dạc nhỉ, da mặt cũng đủ dày.

"Nể mặt cha cô, bốn ngàn vạn cô chỉ cần trả lại một nửa, thế nào?" Đặng Trường Quang thoái nhượng từng bước.

"Ông chủ Đặng, ông thật sự muốn ở Hồng Kông cả đời à? Chẳng lẽ ông không muốn trở về?" Đường Niệm Niệm đột ngột hỏi.

"Trở về để bị lên án?"

Đặng Trường Quang tức giận.

Ông ta đương nhiên cũng muốn quay về, Hồng Kông dù sao cũng không phải quê hương ông ta, lá rụng về cội, ông ta muốn trở về nơi mình sinh ra và lớn lên để dưỡng lão.

Nhưng hiện tại, tình hình ở nội địa căn bản không có khả năng quay về, trở về sẽ gặp xui xẻo, ông ta không tự tìm đường c.h.ế.t đâu.

"Đương nhiên là vinh quang trở về chứ, nếu ông chủ Đặng tin tôi, cam đoan trong vòng ba năm sẽ giúp ông nở mày nở mặt mà trở về."

Đường Niệm Niệm bắt đầu dụ dỗ.

Đặng Trường Quang “xì” một tiếng, căn bản không tin.

"Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với ông." Đường Niệm Niệm nhìn quản gia một cái.

Đặng Trường Quang khẽ gật đầu, quản gia ngoan ngoãn đi ra ngoài, ông ta cũng không muốn nghe chuyện cơ mật một tí nào, mạng già quan trọng hơn.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...