🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 639: Chương 639

Giúp giới thiệu sản phẩm của các đơn vị khác cho mấy thương nhân nước ngoài, còn bàn được mấy đơn đặt hàng, cổ họng Đường Niệm Niệm đã bốc khói rồi, những đơn đặt hàng này đều là của nhà xưởng khác, xưởng kẹp tóc và xưởng đồ thủ công của cô không bàn được đơn đặt hàng nào.

Đường Kiến Thụ bọn họ đã ngồi tới tê mông, nhìn nhà xưởng khác đông như trẩy hội, thương nhân nước ngoài nối đuôi không ngừng, ngưỡng mộ cực kỳ, lại lo lắng họ tới tham gia lần này không lấy được một đơn đặt hàng nào, sau này không có tư cách tham gia nữa.

“Ngồi chờ c.h.ế.t chắc chắn không được, phải chủ động xuất kích, Kiến Thụ, cậu biết nói tiếng tây không?” Chu Quốc Khánh không ngồi yên được nữa, quyết định đi ra dạo thử.

Đã trôi qua một buổi sáng rồi, còn tiếp tục ngồi như vậy sẽ lãng phí một ngày mất.

Đường Mãn Đồng cũng nghĩ như vậy, tuy hội quảng giao kéo dài gần một tháng, nhưng cùng lắm thương nhân nước ngoài chỉ ở mấy hôm nay, lãng phí một giờ ông ấy cũng xót.

“Theo Niệm Niệm học vài câu, nói không tốt.” Đường Kiến Thụ hơi ngơ ngác, anh ta cũng chỉ biết nói hello bye bye, còn có good morning.

“Cậu dạy chúng tôi, tôi và Mãn Đồng đi chiêu lãm mấy người tây tới, chúng ta không thể ôm cây đợi thỏ, như vậy khi nào mới có thể kéo được đơn đặt hàng.”

Khát vọng thắng thua của Chu Quốc Khánh bị k*ch th*ch tới cao trào, tuy xưởng kẹp tóc không còn lo đơn đặt hàng trong nước, đơn đặt hàng nước ngoài cũng xếp tới năm sau, nhưng nếu không nhận được đơn nào từ hội quảng giao, chắc chắn sẽ bị người khác cười nhạo, anh ta không thể mất mặt được.

Đường Kiến Thụ dùng tiếng trung phiên dịch mấy câu tiếng anh mình biết viết lên giấy.

“Hou a diu xin chào, queo com chào mừng, queo đon gút rất tốt, bye bye tạm biệt…”

Năng lực học tập của Chu Quốc Khánh và Đường Mãn Đồng không tồi, tuy nói tiếng anh bồi nhưng đã học được trong thời gian ngắn.

“Tiếng tây cũng chỉ như vậy mà, còn không khó học bằng tiếng Ôn Châu, được rồi, chúng ta đi kéo khách, cậu ở đây đợi tiếp khách!”

Hai người lập tức tràn đầy tự tin, chỉnh lại quần áo, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đi kéo khách.

Đường Kiến Thụ ngoan ngoãn ngồi đợi khách tới, còn lấy hết toàn bộ hàng mẫu ra, lần lượt bày ra bàn.

Tuy đây là lần đầu tiên Chu Quốc Khánh tham gia hội quảng giao, nhưng mắt nhìn của anh ta rất tốt, là bản lĩnh được luyện ra khi vào nam ra bắc bán kẹo gõ trước đây, có thể từ cách ăn mặc và biểu cảm của đối phương, suy đoán thân phận của đối phương, và cả suy nghĩ thật sự trong lòng.

Anh ta và Đường Mãn Đồng chuyên môn chọn ở những chỗ trưng bày đồ thủ công, nơi đó mới là khách hàng cùng loại, hơn nữa hai người chia nhau hành động, không đi chung.

Đợi sau khi khách nước ngoài rời khỏi chỗ trưng bày, Chu Quốc Khánh tiến lên, cười lộ ra tám cái răng to, nhiệt tình nói: “Hou a diu, queo com, tôi là người của nhà máy Giai Lệ, com hia…”

Chu Quốc Khánh nói tiếng anh không ra tây ra tàu, kéo mấy thương nhân nước ngoài tới chỗ trưng bày của mình.

Thực ra mấy thương nhân nước ngoài đó nghe không hiểu, nhưng Chu Quốc Khánh quá nhiệt tình, vừa nói vừa múa may, còn lấy ra vài hàng mẫu kẹp tóc, lập tức thu hút bọn họ.

Đợi khi nhìn thấy các hàng mẫu bày trên bàn, mắt của mấy thương nhân nước ngoài này đều sáng lên, liên tục nói ‘GOOD’.

“Yes, gút gút, queo đon gút!”

Chu Quốc Khánh cười không khép được miệng, còn thi thoảng giơ ngón cái lên, biểu thị sản phẩm của anh ta tuyệt đối là số một.

Tuy anh ta nghe không hiểu lời của những người tây này, nhưng biết chắc chắn người ta rất hài lòng, tám chín phần mối này có thể bàn được.

Anh ta và Đường Kiến Thụ dùng tiếng anh bồi, cộng thêm bốn tay múa may, bàn được mối làm ăn này, Đường Kiến Thụ đi gọi Thượng Quan Tĩnh, bảo cô ấy giúp ký hợp đồng.

“Đường Niệm Niệm không ở đây?”

Thượng Quan Tĩnh rất kinh ngạc, hai người này ngay cả tiếng anh cũng không biết, làm sao bàn chuyện làm ăn?

“Cô ấy bận, đồng chí Thượng Quan, cô phí tâm ký hợp đồng này rồi.” Chu Quốc Khánh cười ha ha nói.

Tuy chỉ là đơn đặt hàng hơn sáu vạn, nhưng đây là đơn hàng anh ta tự bàn được, cảm giác thành tựu ngập tràn, cũng tự tin hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...