🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 589: Chương 589

Từ Lai Phụng còn đang ngủ say ngáy khò khò, có lẽ sáng mai mới tỉnh lại.

Đường Niệm Niệm kéo ông ta tới con đường náo nhiệt nhất ở Thượng Hải, buổi tối trên đường rất ít người, nhưng vào bảy tám giờ sáng, nhất định sẽ có người xe đi qua tấp nập.

Từ Lai Phụng chỉ mặc một cái quần cộc, bị cô vô tình ném trên đường phố, sau đó cô về nhà nghỉ để ngủ.

Cả một đêm làm việc trong không gian, Đường Niệm Niệm ngủ đến giữa trưa mới dậy, điểm tâm chưa ăn, đầu óc còn hơi chậm chạp.

Cô rửa mặt xong, trên đường xuống lầu ăn cơm lại nghe được tiếng bàn tán của nhân viên phục vụ.

“Mắc cỡ c.h.ế.t đi được, nhiều người như vậy đều nhìn thấy cả, quần áo cũng không mặc, cũng chẳng có mảnh vải nào che thân!”

“Nhỏ như vậy, thế mà vẫn có nhiều người chịu làm đôi giày rách với ông ta, mấy người phụ nữ đó đúng là mù hết rồi!”

“Cô thấy rồi sao? Nhỏ lắm à?”

“Lúc tôi đi làm đúng lúc đi ngang qua, ai ui, muốn đau mắt hột luôn, nhỏ y chang dáng người của ổng vậy, chỉ có chút éc như này thôi, chắc do dậy thì không tốt rồi!”

“Ha ha ha ha… Nhỏ như vậy làm sao sinh con được nhỉ? Hèn gì trông chẳng giống Từ Lai Phụng chút nào, đôi vợ chồng đó lừa nhau hết rồi!”

Mộng Vân Thường

Mấy nhân viên phục vụ kia đều là phụ nữ đã lập gia đình, nói chuyện th* t*c cũng không sợ sệt, giọng nói càng lúc càng lớn.

Đường Niệm Niệm đứng ở hành lang nghe một lát, cô nhíu mày, rõ ràng cô còn giữ lại cái quần cộc, sao lại biến thành không mảnh vải che thân rồi?

Nhưng Từ Lai Phụng dậy thì không tốt thật à?

Cô cố ý đi mạnh một chút, nghe được tiếng bước chân, giọng nói của mấy người phụ nữ kia ngay lập tức dừng lại, người thì lau nhà, người thì lau bàn, giống như mấy cái mô hình.

Đường Niệm Niệm cười một tiếng với bọn họ, sau đó rời khỏi, cũng không quan tâm đến cái quần cộc của Từ Lai Phụng nữa.

Dù sao người không mảnh vải che thân cũng không phải là cô.

Nhưng cô đã đ.á.n.h giá thấp năng lực nhiều chuyện của con người thời nay, chuyện của Từ Lai Phụng đã náo nhiệt đến mức người trong thành phố đều biết. Đường Niệm Niệm vào một tiệm cơm, cũng nghe mấy người khách đang thảo luận chuyện này, kể chuyện càng thêm kỳ dị.

“Từ Lai Phụng của nhà máy động cơ hơi nước kia, dáng người nhỏ nhưng thích cáo mượn oai hùm, thằng nhóc đó dù kéo đầu c.h.ặ.t c.h.â.n cũng không ra được bát thịt nào, buổi sáng ông có thấy không? Chậc, cái đó còn nhỏ hơn cả thịt băm cơ.”

Trong đũa của một người khách khác đang kẹp miếng thịt băm, nhìn rất xinh xắn đáng yêu.

Mấy người khách còn lại cũng cười ra tiếng, nét mặt vô cùng mập mờ.

“Tôi nghe người ta nói, nhân tình của Từ Lai Phụng là nam, món đồ kia của ông ta cũng không dùng được trên người phụ nữ!”

“Tôi cũng nghe nói vậy, sao trong nhà máy động cơ hơi nước lại có loại người như này chứ, còn là phó bộ trưởng bộ phận sản xuất nữa chứ, nhà máy lớn như vậy mà không còn người à?”

“Tôi còn mạnh mẽ hơn Từ Lai Phụng kia, không nói tới những cái khác, ít nhất tôi cũng là đàn ông!”

Mấy người khách kéo tới ngày càng kì lạ, sau đó lại đồn tiếp, đoán chừng có khi đến giới tính của Từ Lai Phụng cũng muốn thay đổi.

Đường Niệm Niệm ăn cơm xong thì dự định quay về nhà máy động cơ hơi nước để xem náo nhiệt.

Chủ yếu là vì cái quần cộc kia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Người nào đã giật đi tấm vải cuối cùng đó?

Từ Lai Phụng cũng đang ở nhà máy động cơ hơi nước, buổi sáng ông ta bị mắng tỉnh, lúc đó ông ta còn đang mơ đẹp, kết quả nghe được có người mắng mình là lưu manh thối, còn mắng mình không biết xấu hổ, ông ta bèn giận dữ tỉnh lại.

Ông ta vừa tỉnh dậy đã bị ánh nắng đ.â.m vào mắt, còn có ánh mắt của rất nhiều người, khiến ông ta nhất thời không biết là đang ở trong mơ, hay đang ở hiện thực, vô cùng hốt hoảng. Qua vài phút, Từ Lai Phụng mới tỉnh táo lại, cũng biết được tình hình của mình, ông ta bị ném trên đường mà không có mảnh vải che thân nào, bị nhiều người vây xem như vậy, một chút sự riêng tư của ông ta cũng mất hết.

Ông ta còn nghe nhiều người nói ông ta nhỏ, nói ông ta là công công, Từ Lai Phụng vừa tức vừa xấu hổ, sau đó tức đến ngất xỉu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...