🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 569: Chương 569

Minh Chấn Hưng nhìn thấy Thẩm Kiêu thì vui mừng còn hơn nhìn thấy con trai mình, cười mắng: “Thằng nhãi cháu đi lâu như vậy, còn không gọi điện thoại, năm nay cháu không có kỳ nghỉ đấy!”

Ông ấy liên tục sắp xếp nhiệm vụ cho Thẩm Kiêu, nhiệm vụ mà chỉ có mình tên nhóc này làm được, những người khác không thể làm được.

“Tên nhóc cháu nói thật cho chú biết, chuyện nhà họ Chu có liên quan tới cháu không?”

Nói xong chuyện công việc, Minh Chấn Hưng đóng kỹ cửa sổ, thấp giọng hỏi.

Chuyện xảy ra ở Bắc Kinh, ông ấy ở Thượng Hải mà còn biết, chỉ trong hai mươi ngày ngắn ngủi, cả nhà họ Chu đều c.h.ế.t, không còn lại một ai.

Nếu nói không có yếu tố con người tác động, không ai tin cả.

Minh Chấn Hưng đoán là Thẩm Kiêu, tên nhóc này vừa tới Bắc Kinh, nhà họ Chu đã xảy ra chuyện, nào có chuyện trùng hợp như vậy.

“Nhà họ Chu là tự mình diệt mình!”

Thẩm Kiêu nghiêm trang trả lời, anh tuyệt đối không thừa nhận.

Cho dù đối phương có là Minh Chấn Hưng.

“Vậy chuyện của cha cháu thì sao?” Minh Chấn Hưng đổi chủ đề, hỏi sang Thẩm Chí Viễn.

“Ông ta tự tạo nghiệp phải c.h.ế.t.”

Vẻ mặt Thẩm Kiêu lạnh nhạt, anh chỉ phụ một tay mà thôi, nếu bản thân Thẩm Chí Viễn trong sạch, cho dù anh có thêm dầu vào lửa thì cũng không xảy ra việc gì.

Minh Chấn Hưng thở dài, vỗ mạnh lên vai anh, an ủi: “Làm việc thật tốt, chú viết báo cáo thăng chức cho cháu!”

“Cảm ơn chú Minh, cháu đi đây!”

Thẩm Kiêu gấp gáp đi ăn cơm với Đường Niệm Niệm, ngày mai anh phải đi làm nhiệm vụ, thời gian gấp rút, anh không nỡ lãng phí một phút một giây nào.

“Đi đi!”

Minh Chấn Hưng nhận ra suy nghĩ của anh, nên để anh rời đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Thẩm Kiêu đã xuất phát đi làm nhiệm vụ, Đường Niệm Niệm không quay về Chư Thành, cô tìm người dọn dẹp lại căn nhà Tây mới mua, còn đặt mua một vài đồ nội thất, cũng không phải loại quá cao cấp, đều là nội thất giá rẻ từ trạm tái chế.

Sau khi dọn dẹp lại một chút, ngôi nhà đã ra hình ra dáng, Đường Niệm Niệm dọn vào ở.

Cô vừa mới dọn vào, sau lưng đã có người bước tới cửa, là một người đàn ông kiêu căng ngạo mạn, hơn ba mươi tuổi, đôi mắt đặt trên đỉnh đầu, cách ông ta nhìn cô vô cùng khó chịu, khiến nắm đ.ấ.m của Đường Niệm Niệm cũng cứng lại vài lần.

Cô cố kiềm xuống, vẫn chưa biết rõ thông tin cả người đàn ông này, phải hỏi thăm trước.

“Chủ nhân của ngôi nhà này, Đỗ Nhất Luân đâu rồi? Cô là gì của anh ta?”

Người đàn ông hỏi giống như thẩm vấn phạm nhân.

Đỗ Nhất Luân đã mất tích nhiều ngày, ông ta cho rằng đã c.h.ế.t, hưng phấn đi tới sở địa chính đòi nhà ở, kết quả đối phương nói cho ông ta biết, Đỗ Nhất Luân đã sang tên nhà ở cho người thân.

Người đàn ông này đã mơ ước căn nhà từ nhiều năm trước, vốn dĩ tưởng rằng sau khi Đỗ Nhất Luân c.h.ế.t, ông ta có thể thuận lý thành chương tiếp nhận ngôi nhà, không ngờ rằng tư phái này lại sang tên nhà, người đàn ông không cam lòng tìm tới tận nhà.

Nhìn thấy Đường Niệm Niệm là một cô nhóc, người đàn ông lại nảy ra ý xấu, muốn hù dọa Đường Niệm Niệm để chiếm đoạt căn nhà.

“Không biết, Đỗ Nhất Luân là chú họ bà con xa của tôi, anh ấy chủ động sang tên nhà cho tôi, thật ra tôi với anh ấy không thân, lãnh đạo, anh ấy đi đâu vậy?” Đường Niệm Niệm giả khờ.

“Cô và anh ta không thân, vậy vì sao anh ta lại sang tên căn nhà này cho cô chứ? Anh ta là tư phái đó, cô có biết không? Căn nhà này là độc thảo[1] tư bản chủ nghĩa, cô không thể ở?” Người đàn ông lạnh lùng quát.

[1] Độc thảo: ví với lời nói và tác phẩm có hại đến nhân dân và chủ nghĩa xã hội

Mộng Vân Thường

“Nhà tôi tám đời làm nông, ông nội tôi còn từng đ.á.n.h tiểu quỷ t.ử đấy, ông đừng lấy tư phái ra hù dọa tôi!”

Đường Niệm Niệm không sợ, học theo bà cụ Đường hai tay chống nạnh, khí thế ngút trời.

“Nhà cô là nhà nào?”

Người đàn ông có hơi kiêng dè, sợ Đường Niệm Niệm có địa vị cao.

“Ông quan tâm nhà tôi làm gì, ông nội của tôi từng đ.á.n.h tiểu quỷ tử, nhà tôi chính là tám đời bần nông!” Vẻ mặt của Đường Niệm Niệm vô cùng kiêu ngạo, còn trừng mắt nhìn người đàn ông.

“Mặc kệ cô có phải bần nông hay không, căn nhà này là độc thảo tư bản chủ nghĩa, phải tịch thu sung vào công quỹ!” Người đàn ông ra oai, định lừa gạt trước.

“Ông muốn cướp nhà của tôi sao? Cút ra ngoài, nếu không tôi gọi cảnh sát đấy!”

Đường Niệm Niệm chạy ra sau bếp lấy con d.a.o phay, c.h.é.m vài nhát với người đàn ông.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...