🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 534: Chương 534

Đường Niệm Niệm còn chưa nói xong đâu, cô chỉ Phó Bạch Lan lạnh giọng nói: “Lão xà tinh này nói nếu Thẩm Kiêu không qua lại với Chu Tư Khiết thì sẽ hủy bài vị của mẹ Thẩm Kiêu, cho nên tôi và Thẩm Kiêu mới vội vã quay về thủ đô, bảo vệ bài vị của mẹ chồng tương lai tôi, hết cách, ai bảo mẹ chồng tương lai tôi mệnh xấu, từ nhỏ phải cầu sinh trong tay mẹ kế, có mẹ kế ắt có cha dượng, nhưng rồi lại gả cho một tên đàn ông còn vô đạo đức hơn Trần Thế Mỹ, sinh con còn khó sinh mà mất, chưa từng sống một ngày hạnh phúc nào, nhưng mẹ chồng tương lai của tôi còn không biết, đứa con trai bà ấy liều c.h.ế.t sinh ra, từ nhỏ bị lão xà tinh ngược đãi, còn cố ý vứt bỏ trong núi, suýt chút bị sói ăn.”

“Đó là do tôi bị bệnh phát sốt, lúc nhỏ Tiểu Kiêu nghịch ngợm, chạy lung tung khắp nơi, cho nên tôi mới không trông được.”

Phó Bạch Lan vội vã biện bạch, còn ấm ức nhìn Thẩm Chí Viễn.

Nhưng lần này Thẩm Chí Viễn không nhìn bà ta, ánh mắt thương cảm, ông ta đang hoài niệm Phó Thanh Lan quá cố.

Tuy ông ta không yêu Phó Thanh Lan, nhưng dù sao cũng là người phụ nữ sinh con cho ông ta, còn mất mạng.

Hơn nữa Phó Thanh Lan dịu dàng phóng khoáng, thấu tình đạt lý, bản thân bà ấy rất có mị lực, Thẩm Chí Viễn cũng có chút rung động, nhưng chỉ là rung động, không thể so được với sự yêu thích ông ta dành cho Phó Bạch Lan.

Nhưng cái c.h.ế.t của Phó Thanh Lan chung quy vẫn để lại một vết cứa trong tim Thẩm Chí Viễn, không phải không có cảm giác.

Phó Bạch Lan ra sức vặn khăn tay, mu bàn tay nổi lên gân xanh, bà ta cúi đầu xuống, che đi nỗi hận trong mắt.

Tiện nhân c.h.ế.t tiệt, c.h.ế.t rồi còn muốn tranh với bà ta!

“Bài vị của em gái tôi vẫn luôn thờ phụng đủ đầy, tôi và Thanh Lan chị em tình thâm, sao lại hủy bài vị của em ấy được, cô gái, cô ăn nói lung tung cũng phải có chút căn cứ, đừng ngậm m.á.u phun người!”

Phó Bạch Lan tỏ ra đáng thương, mắt ngấn lệ, ngữ khí vô cùng chân thành.

“Chị em tình thâm đến mức câu dẫn chồng em gái, chị em tình thâm này của bà không ai chịu nổi!”

Đường Niệm Niệm cười lạnh, thật vô liêm sỉ!

Cô nói với Thẩm Chí Viễn: “Thẩm Bằng ở trước mặt tôi và Thẩm Kiêu, chính miệng anh ta nói sẽ hủy bài vị của mẹ Thẩm Kiêu, một đứa con rơi như anh ta dám ngang ngược như vậy, không phải là ỷ có ông chống lưng cho anh ta sao? Hừ, coi con trai người khác thành bảo bối, coi con trai mình như cỏ rác, nửa đêm nằm mơ, ông không sợ bị mẹ chồng tôi tìm tới tính sổ?”

Sắc mặt Thẩm Chí Viễn hơi thay đổi, ánh mắt tránh né.

Phó Bạch Lan cũng như vậy, hai người chột dạ trong khoảnh khắc.

Đường Niệm Niệm nổi tâm tư, lẽ nào Thẩm Bằng là con ruột của Thẩm Chí Viễn?

Mộng Vân Thường

Hoặc, Thẩm Li cũng vậy?

Nếu không cho dù Thẩm Chí Viễn có yêu ai yêu cả đường đi lối về, cũng không thể nào tận tâm tận lực với con cái của người khác như thế được?

“Tôi nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một lý do có thể giải thích, Thẩm Bằng và Thẩm Li đều là con ruột của hai người, hai người đã qua lại trước khi kết hôn rồi, phi, dơ dáy!”

Đường Niệm Niệm cố ý nói rất to, còn dùng sức phỉ nhổ.

Thẩm Chí Viễn biến sắc, giơ tay muốn dạy dỗ Đường Niệm Niệm, Thẩm Kiêu nhanh hơn ông ta, đẩy một cái, Thẩm Chí Viễn không đứng vững, ngã một cú ê mông.

Còn có một tiếng rắc cực giòn, trật eo rồi.

Thẩm Chí Viễn chống eo, bò mấy lần cũng không bò dậy được, vô cùng chật vật, Phó Bạch Lan khom người đỡ, quay lưng về phía Đường Niệm Niệm.

Đường Niệm Niệm không khỏi ngứa chân, giơ chân lên, đá vào m.ô.n.g con xà tinh già này.

“A!”

Phó Bạch Lan kêu lên, ngã lên người Thẩm Chí Viễn.

Thẩm Chí Viễn đã bò dậy được một nửa, vô thức đỡ lấy Phó Bạch Lan, hai người lăn một vòng, lại rắc một tiếng, eo của Thẩm Chí Viễn tan hoang.

Chị Trương sau cửa sợ tới bịt chặt miệng, mắt sáng hơn cả mặt trời, cô gái này thật hổ báo!

“Đi lấy bài vị của mẹ anh!” Đường Niệm Niệm nói.

Thẩm Kiêu vào sân sau, rất nhanh tìm được bài vị của mẹ, ôm ra.

Đường Niệm Niệm kéo anh đi ra, Thẩm Chí Viễn muốn ngăn lại, nhưng ông ta không bò dậy nổi, chỉ tức giận quát: “Súc sinh, bỏ bài vị của mẹ mày xuống!”

Đường Niệm Niệm đi tới cổng dừng lại, mở cửa ra, la to: “Thẩm Kiêu, chúng ta mang bài vị của mẹ đi, không thể chịu mùi bẩn thỉu này, chẳng trách ngày nào mẹ cũng ở trong mơ của anh khóc than, có lẽ là bị người ta ngày ngày dùng nước bẩn hắt vào, trời ạ, còn có thiên lý hay không, chẳng trách trong kịch hát chỉ nghe người mới cười, không nghe người cũ khóc, lòng dạ của cha anh và mẹ kế anh quá thâm độc, chúng ta đón mẹ đi, không chịu đựng sự tàn ác này nữa!”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...