🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 244: Chương 244

Đường Niệm Niệm tắm rửa xong đi ra, bà cụ Đường đưa một bát canh gừng qua, "Uống lúc còn nóng!"

Cô đặt canh gừng lên trên ghế ngay cổng, lại chuyển ghế đẩu ngồi xuống, vừa uống canh vừa nhìn cảnh mưa, cô thích mưa xuân nhất, bởi vì mang ý nghĩa lại là một năm mưa thuận gió hoà.

Cô không ăn hết hai quả trứng nên liền gọi Cửu Cân tới hỗ trợ.

Cửu Cân mang khuôn mặt nhỏ suy sụp đi đến, hai quả trứng cũng không thể khiến cô bé vui vẻ trở lại.

"Sao thế?"

Đường Niệm Niệm rất hiếu kì, cô bé này mỗi ngày đều cười ha hả, vừa nãy còn kiếm được năm hào cơ mà, chẳng lẽ tiền đã bị chuột gặm rồi?

"Bà nội cầm một hào đổi lấy năm hào của em rồi."

Cửu Cân nhỏ giọng bĩu môi trách móc, còn duỗi ngón tay đầy thịt ra khoa tay múa chân, chứng minh bà cụ Đường 'Hung tàn' đến cỡ nào.

Đường Niệm Niệm cong khóe miệng, việc này bà nội của cô đúng là có thể làm ra được.

"Này, đừng để nội biết."

Cô lại lấy ra năm hào nhanh chóng nhét vào trong túi cô nhóc.

Cửu Cân đè túi lại nhanh như chớp, khuôn mặt nhỏ uể oải giống múa mặt nạ, trong nháy mắt nở hoa, cả người đều tỏa ánh sáng.

Cô bé nghĩ nghĩ, lấy tiền ra khỏi túi nhét vào bên trong bít tất, chỗ này bảo đảm nhất.

"Chị hai, em thích chị nhất!"

Nhỏ Cửu Cân ăn trứng gà từng ngụm từng ngụm, vừa ăn vừa bày tỏ tình yêu của cô nhóc, một tháng qua, cô bé nói nhiều nhất chính là câu nói này.

Đường Niệm Niệm nhẹ nhàng vuốt đầu cô nhóc, sau đó đứng dậy đi ra ngoài, đưa tay đón hạt mưa nhỏ từ trên mái hiên xuống, hạt mưa lạnh lẽo rơi vào trong lòng bàn tay giống như đóa hoa, cực kỳ xinh đẹp.

"Vừa tắm rửa xong lại đi vọc nước, cháu ngứa tay rồi hả? Mau đi vào!"

Bà cụ Đường thấy vậy lại mắng sa sả.

Đường Niệm Niệm chống quai hàm, không có cách nào nói rõ quan điểm với bà cụ, bà cụ chỉ biết là mỗi một cành hoa màu toàn bộ đều nhờ phân nhà.

"Coong coong coong..."

Đồng hồ gõ đến 17 giờ, năm giờ chiều rồi.

Mưa xuống trời nhanh tối hơn, bên ngoài đã tối sầm, nhà nhà bốc lên khói bếp, bà cụ Đường cũng chuẩn bị xong cơm tối, thịt mặn hấp, gà rừng hầm khoai tây, Hoa Mã Lan Đầu xào, còn có ốc nước ngọt luộc và khoai tây luộc.

Dưới sự giám sát của Đường Niệm Niệm, gần đây chất lượng cơm nước nhà họ Đường tăng lên không ít, không chỉ có nhiều món ăn mà dầu cũng nhiều, bà cụ Đường từ đau lòng đến quen thuộc, lại đến c.h.ế.t lặng, đã lười càm ràm.

“Thằng cả, con vào vườn rau hái chút hành cho mẹ!"

Mộng Vân Thường

Bà cụ Đường kêu một tiếng, lại nói với ra cổng: "Gió nổi lên rồi, đừng đứng ở cổng nữa, cháu làm môn thần à, mau đi vào đi!"

"Vâng!"

Đường Niệm Niệm lắc lắc tay, xoa xoa lên người rồi vào nhà.

Tối nay Liễu Tịnh Lan sẽ đi đưa thuốc, đại khái là lúc rạng sáng, lát nữa cô đi chuồng bò nhìn xem thử.

Đường Mãn Kim hái được một nắm hành trở về, đặt ở bên trên bếp lò liền đi.

"Con hái vào rồi không rửa? Cứ như vậy bỏ vào trong nồi xào? Lười chảy thây, cái tay này của con chỉ biết ăn cơm thôi hả?"

Bà cụ Đường vừa nhìn thấy hành còn dính bùn đất liền nổi nóng, mắng con trai cả sa sả.

Đường Mãn Kim không dám lên tiếng, đàng hoàng nhặt hành, lại rửa sạch sẽ, tự tay giao cho bà cụ.

Bà cụ Đường nặng nề mà hừ một tiếng, trừng mắt nhìn ông ấy, sau đó nhận lấy hành cắt nhỏ, ting ting tang tang, trong phòng ngoại trừ mùi đồ ăn ra còn có mùi khói lửa ấm áp tràn đầy không khí gia đình.

Ăn cơm tối xong, mưa cũng tạnh, Đường Niệm Niệm lấy cớ ra bờ sông đ.á.n.h cá, chuyển hướng đi lên chuồng bò trên núi, lão Chương và Đặng Trường Thắng đều rất tốt, mặt mày hồng hào, tinh thần phấn chấn.

Đường Niệm Niệm an tâm, đi bờ sông quăng lưới một cái, đ.á.n.h mấy con cá chạch về nhà, ngày mai để bà cụ nấu canh uống.

Liễu Tịnh Lan ở điểm thanh niên tri thức cả ngày đều tâm thần bất định, cô ta đang chờ trời tối, kiếp trước lão Chương phát sốt vào buổi tối hôm nay, cô ta phải đi qua sớm một chút, không thể lại bị con khốn Đường Niệm Niệm cướp đi cơ duyên được.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...