🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 241: Chương 241

“Lão Chương, ông về trước đi, để tôi làm!’

Đặng Trường Thắng khoác áo tơi đội nón cói chạy tới, cũng cầm theo một bộ cho Chương Học Thành, áo tơi và nón cói đều là do Đường Niệm Niệm đưa tới, để bọn họ khoác khi trời mưa.

“Làm chung đi.”

Chương Học Thành khoác thêm áo tơi, đi đuổi bò.

“Cơ thể ông còn yếu, mau về đi, sức khỏe tôi tốt.”

Đặng Trường Thắng bảo ông ấy trở về, Chương Học Thành không chịu, bình thường làm việc đều là lão Đặng bỏ sức nhiều, hiện tại ông ấy đã tốt lên, không thể lười biếng nữa.

Đặng Trường Thắng chỉ đành để mặc ông ấy, hai người cùng đi chăn bò, nhưng bò rất thích gặp nước mưa, không chịu về chuồng, bọn họ dùng hết sức, hai con bò vẫn không hề nhúc nhích, còn nhàn nhã quất đuôi.

Ngay khi hai ông lão đang hết đường xoay sở, một bóng dáng nho nhỏ vọt tới, cũng mặc áo tơi, là Cửu Cân.

“Để cháu!”

Cô bé vỗ nhẹ lên người hai con bò, mắng: “Về nhà!”

Hai con bò di chuyển thần kỳ, chậm rãi đi theo Cửu Cân, khiến hai ông lão nhìn tới mức trợn mắt há hốc mồm, chẳng lẽ con bò này chỉ biết nghe lời người trong thôn nói thôi sao?

Bọn họ không biết rằng, trước khi bọn họ đến, chuồng bò đã trống không một khoảng thời gian, lúc đó là do ông cụ Đường Thanh Sơn chăn bò, Cửu Cân từ nhỏ đã đi theo ông cụ chăn bò, biết rõ thói quen của hai con bò.

Đường Cửu Cân nghe theo lời của chị hai, thường xuyên chú ý tới tình huống trong chuồng bò, chị hai còn nói không thể để hai ông lão gặp mưa, mặc dù cô bé không hiểu vì sao chị hai lại quan tâm hai ông lão trong chuồng bò như vậy, nhưng không ảnh hưởng tới việc cô bé nghe lời.

Cô bé chính là em gái nghe lời chị hai nhất, chị ba còn phải bước sang một bên đấy!

Cửu Cân hai tay dắt hai con, cái chân ngắn nhỏ nhắn nhanh nhẹn đi trên sườn núi, có một con bò dừng lại, ăn cỏ tươi trên sườn núi, cô bé quay đầu lại mắng: “Nhanh lên, chậm nữa là đ.á.n.h mi đấy!”

“Ụm bò~~”

Con bò chậm rãi kêu lên vài tiếng, ngoan ngoãn đi lên sườn núi, miệng không ngừng nhai cỏ.

Hai con bò rất nặng, nhưng lại ngoan ngoãn như cừu trước mặt Cửu Cân, một lúc sau, cô bé đã đuổi hai con bò vào trong chuồng, gọn gàng buộc dây lại, lau đi nước mưa trên mặt, ngẩng đầu nghiêm túc nói với hai ông lão: “Ngày mưa đừng ra ngoài, chị hai cháu nói thế!”

“Chị hai cháu là Đường Niệm Niệm?”

Mộng Vân Thường

Chương Học Thành hiểu ra, ngoại trừ cô bé Niệm, không còn ai nhớ tới bọn họ.

“Vâng, đừng ra ngoài dính mưa!”

Cửu Cân kiêu ngạo gật đầu, lại dặn dò một phen, lúc này mới lạch bạch chạy ra ngoài, cỏ heo cô bé cắt vẫn còn ngoài mưa đấy.

“Từ từ, ông nấu nước gừng!”

Chương Học Thành đuổi theo, muốn đưa nước gừng cho cô bé, nhưng Cửu Cân chạy rất nhanh, không bao lâu sau đã biến mất trong màn mưa.

“Đứa nhỏ này...”

Chương Học Thành cười lắc đầu, cởi áo tơi ra, trên người có hơi ướt, ống quần cũng ướt, nếu là bình thường ông ấy nhất định sẽ không quan tâm, nhưng nghe lời Cửu Cân nói, ông ấy cảm thấy mình vẫn nên uống chén nước gừng đuổi hàn, chỉ sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không thể phụ lòng của cô bé Niệm.

Hơn nữa hiện tại không thiếu đường đỏ, trước đó Đường Niệm Niệm đã mang sang đây một bao, có hai cân, cũng có gừng, nguyên liệu đều có sẵn, chỉ cần đun sôi là được.

Chương Học Thành nói làm là làm, cắt gừng thành sợi nhỏ, nấu nước, làm thành hai chén gừng nấu đường đỏ, ông ấy và Đặng Trường Thắng mỗi người một chén.

“Tôi không cần uống, thể trạng tôi rất tốt.”

Đặng Trường Thắng tiếc đường đỏ, đây chính là đồ quý giá, một ông già quê mùa như ông ấy, uống rất lãng phí.

“Thể chất dù tốt tới đâu thì ông cũng không phải người trẻ tuổi, uống đi, con bé Niệm đã dặn dò suốt, chúng ta phải cố gắng giữ gìn cơ thể.”

Chương Học Thành thong thả khuyên bảo, còn kéo băng ghế nhỏ ra ngồi trước cửa, vừa uống nước gừng, vừa thưởng thức cảnh mưa bên ngoài.

Mưa càng lúc càng lớn, chảy xuống theo mái hiên, vô cùng dày đặc, tựa như thác nước chảy, b.ắ.n tung tóe dưới đất, tung lên nhiều bọt nước, những ngọn cỏ cành cây phía xa xa giống như được phủ một lớp vải thật dày, có chút xinh đẹp mơ hồ.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...