🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 142: Chương 142

Hồ nước giống như một cái ao nhỏ, trong hồ có vịt con ngỗng con đang bơi lội, bên cạnh hồ là ruộng d.ư.ợ.c liệu, d.ư.ợ.c liệu trước đây được Đường Niệm Niệm trồng vào đều đã phát triển rất tốt.

Linh tuyền cũng có hàng rào bao quanh, bên cạnh là nhà gỗ, Thẩm Kiêu đã tu sửa lại, còn có một khoảng sân nhỏ xung quanh, đặt bệ bếp, trông rất ra dáng ra hình.

“Tiểu Lang thật lợi hại!”

Đường Niệm Niệm vô cùng bội phục, nếu để cô làm, không gian nhất định không được gọn gàng xinh đẹp như thế, ruộng chắc chắn giống như t.h.u.ố.c cao bôi trên da chó, phía đông một miếng phía tây một miếng.

Khóe miệng Thẩm Kiêu nhếch lên, đặt cằm lên đầu cô, mùi hương tươi mát dễ chịu tràn ngập trong khoang mũi, anh thật sự rất muốn sống với Niệm Niệm trong không gian, mãi mãi không cần phải ra ngoài đối mặt với những kẻ đáng ghét đó.

Nhưng anh biết chuyện đó không thực tế, anh phải leo lên chỗ cao mới có thể bảo vệ Niệm Niệm và không gian.

“Khoảng ngày mai là phần đất còn lại sẽ gần như được trồng hết, sau đó anh tới Đông Bắc làm nhiệm vụ, hái một chút nhân sâm rừng về trồng.”

Thẩm Kiêu có hơi tiếc nuối, không có Niệm Niệm, anh không thể nào vào không gian, cũng không tiện thu thập vật tư.

Cô vô thức s* s**ng trên cổ, chỉ sờ được nanh sói, lúc này mới nhớ ra sau khi ngọc hồ lô lấy m.á.u nhận chủ liền biến mất, nếu như còn ở đây, cô có thể lấy m.á.u của Thẩm Kiêu thử một chút, nói không chừng cũng có thể nhận thêm chủ.

Cô luôn giấu tâm tư của mình với những người khác, cho dù là người nhà họ Đường.

Nhưng chỉ duy nhất Thẩm Kiêu, cô luôn luôn thẳng thắn thành thật, chia sẻ bất cứ thứ gì.

“Không sao cả, đợi anh nghỉ phép sẽ tới tìm em.”

Thẩm Kiêu an ủi, hiện tại anh đều chấp hành nhiệm vụ đặc biệt, hoàn thành nhiệm vụ là có thể nghỉ phép, Thượng Hải cách Chư Thành bốn năm tiếng lái xe, qua lại vô cùng dễ dàng.

“Nhiệm vụ của anh rất nguy hiểm phải không?”

Đường Niệm Niệm nhíu mày, mấy nhiệm vụ Thẩm Kiêu chấp hành đời trước đều vô cùng nguy hiểm, thập t.ử nhất sinh, nhưng thân thủ của Thẩm Kiêu rất tốt, nếu không phải do tên Tề Quốc Hoa kia ám sát thì anh chắc chắn sẽ không bị thương.

Tề Quốc Hoa không thể nào vô duyên vô cớ ám sát Thẩm Kiêu, tên này là người thực dụng, có mục tiêu rõ ràng, làm bất cứ chuyện gì cũng đặt lợi ích lên hàng đầu, khi anh ta ám sát Thẩm Kiêu, anh ta vẫn chưa biết quan hệ giữa cô và Thẩm Kiêu, cho nên Tề Quốc Hoa chắc chắn nghe theo lệnh của người nào đó.

Tuyệt đối là do hai nhà Thẩm và Phó kia làm.

Từ khi Thẩm Kiêu còn nhỏ, những kẻ khốn khiếp đó đã vứt anh vào trong núi, may mắn được cha mẹ sói nhận nuôi, lại gặp được ông cụ Đường Thanh Sơn, sau khi trở lại nhà họ Thẩm, những người này không từ bỏ ý đồ, vẫn tìm mọi cách diệt trừ Thẩm Kiêu.

Mục đích là vì có được báu vật nhà họ Phó.

Nha họ Phó làm ăn mấy trăm năm, tài sản nhiều không đếm xuể, nghe nói mỗi một đời gia chủ của nhà họ Phó đều sẽ cất giấu một đống bảo bối chung một chỗ, chìa khóa nằm trong tay gia chủ.

Ông cụ Phó đã qua đời, nhưng chìa khóa lại giao cho Thẩm Kiêu và cậu của anh, hai nhà Thẩm và Phó vắt nát óc muốn có được chìa khóa, nhưng Thẩm Kiêu và cậu không chịu giao ra, những người này thẹn quá hóa giận nên đã xuống tay với bọn họ.

Trước khi Thẩm Kiêu bị vây công, cậu của anh đã c.h.ế.t ngoài ý muốn, bảo vật nhà họ Phó cũng không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng nữa.

Mộng Vân Thường

“Không nguy hiểm, em đừng lo lắng.”

Thẩm Kiêu nhẹ nhàng an ủi, anh thật sự cảm thấy không có gì nguy hiểm, nhiệm vụ vô cùng khó khăn với người khác nhưng lại vô cùng đơn giản với anh.

Trong những năm tháng còn nhỏ sống chung với cha mẹ sói, anh đã học được thân thủ nhanh nhẹn, trực giác nhạy bén của sói hoang, còn có năng lực sinh tồn siêu phàm của loài hoang dã, núi sâu hiểm trở đối với người khác là nguy hiểm, nhưng anh lại như cá gặp nước, cho dù nhắm mắt cũng có thể dễ dàng hành động.

“Em không lo lắng về thân thủ của anh, nhưng anh phải cẩn thận với người nhà của mình, hai nhà Thẩm và Phó sẽ mua người ám sát anh.”

Đường Niệm Niệm nhắc nhắc, có đôi khi nguy hiểm lớn nhất, không đến từ kẻ thù, mà là người ‘của mình’.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...