🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 92: Thích em sáu phần là được rồi

Trình Kiệt lái xe đưa Tiêu Dật trở về nhà của mình, khu nhà của Trình Kiệt nằm trong khu đường phố yên tĩnh hơn nữa hiện tại cũng đã khuya rồi cho nên không còn bóng dáng của bất cứ ai cả. Tiêu Dật cả người đau nhức, bụng cũng đói nữa hiện tại thật sự chỉ muốn ăn no bụng rồi đi ngủ, chính vì thế lúc này mới mặc kệ để Trình Kiệt bế mình vào nhà. Lúc đứng trước cửa lớn Trình Kiệt liền khẽ nói với Tiêu Dật:

"Tiểu Dật giúp anh mở cửa đi"

Tiêu Dật có cảm giác mình bị hái hoa tặc bắt về nhà, hơn nữa còn ngốc nghếch bị bắt giúp hắn mở cửa nữa. Tiêu Dật đưa tay nhanh chóng nhấn 4 con số mà lần trước Trình Kiệt nói cho cậu, cánh cửa rất nhanh được mở ra Trình Kiệt bế Tiêu Dật vào trong nhà rồi lại hỏi tiếp:

"Muốn ăn trước hay là tắm trước"

Trình Kiệt vừa mới hỏi xong thì bụng nhỏ của Tiêu Dật lại kêu một tiếng, Tiêu Dật có chút xấu hổ nhìn xuống bụng của mình ai oán, cái này cũng không phải là do cậu cố tình chính là do bụng của cậu đáng đánh đòn mà. Trình Kiệt đặt Tiêu Dật ngồi lên ghế sô pha rồi cầm lấy túi cháo kia đi vào trong bếp:

"Tiểu Dật đợi một chút, anh giúp em làm nóng cháo"

Tiêu Dật không nói gì cả, cậu đưa tay vào túi quần muốn lấy điện thoại ra xem đã là mấy giờ rồi thì phát hiện ra trong túi rỗng không, hẳn là vừa mới rồi quên mang điện thoại theo:

"Trình Kiệt, đã mấy giờ rồi?"

Trình Kiệt ở trong bếp lớn tiếng vọng ra:

"Em buồn ngủ rồi sao?"

Tiêu Dật chỉ là tùy tiện hỏi một chút mà thôi, cháo gà rất nhanh được mang tới đặt ở trước mặt của Tiêu Dật, Trình Kiệt ngồi ở một bên nhìn hồ ly nhỏ cử động bất tiện nhăn mặt nhíu mày mà buồn cười:

"Có muốn anh giúp em hay không?"

Tiêu Dật liếc nhìn Trình Kiệt, bộ dạng của hắn khiến cho cậu rất là bực bội, cậu như thế này là do ai gây ra mà hắn hiện tại cứ cợt nhả như thế:

"Em không cần, anh cứ ở đó mà cười đi"

Trình Kiệt thở dài:

"Được được, anh không cười là được chứ gì"

Tiêu Dật chậm rãi đưa thìa cháo nhỏ lên miệng thổi thổi một hồi rồi mới ăn, cháo gà ăn vô cùng ngon, thịt gà được thái miếng nhỏ ăn rất mềm, Tiêu Dật cứ như vậy ngồi thổi một thìa lại đút một thìa cho bản thân, ăn đến gần ba mươi phút mới xong được bát cháo nhỏ này. Trình Kiệt lại nói cần phải ngồi một lúc nữa mới được đi tắm nếu không sẽ bị đau bụng, mà Tiêu Dật thì buồn ngủ lắm rồi cứ ngồi ở trên ghế sô pha ngáp ngắn ngáp dài, ngáp đến mức đôi mắt cũng long lanh ửng đỏ giống như là vừa bị người ta ức hiếp đến phát khóc.

"Được chưa Trình Kiệt?" Tiêu Dật vừa ngáp một cái liền dùng giọng điệu mệt mỏi hỏi Trình Kiệt đã được đi tắm hay chưa.

Trình Kiệt gật đầu đi vào trong phòng tắm mở nước nóng xả vào bồn:

"Đợi anh một chút, anh giúp em lấy nước nóng"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...