Chương 64: Tái hiện
Tiêu Dật chỉ vừa mới nhấn vào số điện thoại của Trình Kiệt thì du thuyền này liền dừng lại, trái tim của Tiêu Dật bắt đầu nhảy dựng lên một nhịp, đôi mắt mở lớn chứa đựng tia sợ hãi nhìn xung quanh một lượt, chỗ này là ở giữa biển vì sao đột nhiên muốn dừng lại. Tiêu Dật đến thở cũng không dám thở mạnh nhìn chằm chằm cánh cửa ở khoang lái đã được một lúc rồi vẫn không thấy cánh cửa đó mở ra, đúng lúc này điện thoại của Tiêu Dật truyền tới giọng nói quen thuộc:
"Đã chịu gọi điện tới rồi sao?"
Tiêu Dật nghe được giọng nói của Trình Kiệt thật sự mừng đến muốn khóc, chẳng hiểu tại sao giọng nói này khiến cho cậu nhớ nhung đến thế nhất là trong tình cảnh căng thẳng hiện tại, thật chỉ muốn hắn ở bên cạnh cậu lúc này. Tiêu Dật không muốn để cho Trình Kiệt biết tình cảnh của cậu hiện giờ, nếu như có thật sự xảy ra chuyện gì xấu đi chăng nữa thì cậu trước mắt vẫn không muốn để cho hắn biết:
"Trình Kiệt..."
Đầu dây bên kia chỉ ừ một tiếng, Tiêu Dật cũng không biết hiện tại phải nói cái gì với Trình Kiệt cả chỉ biết rằng cậu muốn nghe thấy giọng nói của hắn lúc này mà thôi. Tiêu Dật đứng dậy bước ra khỏi khoang thuyền, đứng ở trước lan can đón nhận từng đợt gió thổi tới:
"Trình Kiệt, anh đã ăn cơm chưa?"
Trình Kiệt im lặng một lúc, Tiêu Dật cũng im lặng theo, chỉ cần biết là hắn vẫn còn ở đó là cậu đã cảm thấy vơi bớt nỗi sợ rồi:
"Chuẩn bị ăn"
Tiêu Dật đưa tay lau đi khóe mắt ướt ướt, không rõ là do quá mức sợ hãi hay là do gió biển thổi tới khiến cho hai mắt cậu cũng cay xè:
"Trình Kiệt, anh đang tức giận với em phải không?"
Trình Kiệt:
"..."
Tiêu Dật thở nhẹ một hơi, giọng nói của cậu cũng chuyển nhỏ một chút:
"Em cũng vậy, em đúng là không nên không nghe lời anh"
Trình Kiệt trầm giọng:
"Là thế sao?"
Đầu nhỏ của Tiêu Dật ở bên này cũng gật nhẹ:
"Ưm"
Trình Kiệt vẫn bình thản giống như là từ đầu đến cuối không phát giác ra chuyện gì cả:
"Em đang làm gì?"
Tiêu Dật nhìn biển lớn xung quanh trong lòng lại bắt đầu sợ hãi một chút, cậu không trả lời câu hỏi này của Trình Kiệt mà nói thế này:
"Trình Kiệt, em không biết bơi, anh nói cho em biết làm cách nào để bơi được"
Trình Kiệt cười nhẹ:
"Muốn học bơi sao? Như vậy đợi em trở về thì anh dạy em bơi"
Tiêu Dật quay lại phía sau nhìn, du thuyền vẫn hoàn toàn không có động tĩnh gì cả, cánh cửa ở buồng lái cũng vẫn chưa chịu mở ra, không gian xung quanh chỉ có duy nhất tiếng sóng biển rì rào.
"Em đang ở chỗ nào?" Trình Kiệt hỏi
Tiêu Dật không có ý định nói cho Trình Kiệt biết vị trí của mình hiện tại:
Bình luận