Chương 57: Nghe lén
Tiếp đó Tiêu Dật đúng là được như ý nguyện mang đi ăn thịt, đây là bữa ăn mà cậu hài lòng nhất kể từ khi làm lành với Trình Kiệt bởi vì trước đó căn bản không có thịt mà ăn, nhưng mà có một điều vô cùng khó chịu đó chính là Trình sói lớn rất xấu xa, luôn luôn lợi dụng lúc cậu đang chăm chú ăn liền nhấn vào nút điều khiển kia, dĩ nhiên thì món đồ chơi màu hồng ở trong người cậu ngay lập tức rung lên bần bật, ví như bây giờ Tiêu Dật đang nhíu mày tức giận khẽ quát:
"Trình Kiệt"
Trình Kiệt buồn cười tắt thứ đó đi, một bộ mặt giống như là mình không có làm gì cả:
"Hửm, còn muốn ăn nữa sao?"
Tiêu Dật đặt mạnh đũa xuống bát lạnh mặt:
"Có muốn ăn cũng không được yên ổn ăn nữa"
Trình Kiệt cười ha ha, nhấc đũa gắp vào bát của Tiêu Dật một miếng thịt nhỏ:
"Được rồi, không phải là em thích nhất ăn thịt sao?"
Tiêu Dật hít một hơi thật sâu, thịt quả thật ngon cho nên lại tiếp tục cầm đũa lên ăn tiếp. Tiêu Dật chỉ vừa mới nhai nhai được một chút thôi phía bên dưới lại bắt đầu rung nhè nhẹ, đây có lẽ là mức độ nhỏ nhất cho nên không khiến cậu quá mức giật mình, Tiêu Dật liếc mắt nhìn Trình Kiệt chằm chằm, cả một quá trình không lên tiếng chỉ im lặng phẫn nộ nhìn hắn. Trình Kiệt cầm lấy khăn giấy giúp Tiêu Dật lau đi nước sốt ở khóe miệng:
"Mức độ này rất nhỏ, sẽ không cản trở em ăn uống có đúng không?"
Tiêu Dật gạt mạnh tay của Trình Kiệt ra nhỏ giọng quát, bởi vì xung quanh vẫn còn có người ăn cho nên cậu không thể nào lớn tiếng được, cái vấn đề này mà để cho người khác nghe thấy nhất định sẽ không hay:
"Anh có thôi đi không hả, em sẽ tức giận đấy!"
Trình Kiệt nhấn vào nút tắt đi trên điều khiển:
"Được được, không làm em tức giận"
Tiêu Dật vẫn chưa ăn thỏa thích nhưng mà nếu như còn ngồi ở chỗ này bao lâu thì sẽ bị Trình Kiệt trêu đùa bấy lâu, vì thế mà Tiêu Dật quyết định không muốn ăn nữa:
"Em không muốn ăn nữa, em muốn đi về"
Trình Kiệt nhìn đồ ăn ở trên bàn cũng ăn được kha khá rồi nhưng mà bình thường Tiêu Dật vẫn còn ăn được nữa, hồ ly nhỏ nhà hắn có một điểm kỳ lạ chính là ăn rất nhiều nhưng lại tăng cân rất chậm, vừa mới rồi ở trên xe ôm eo người ta còn cảm thấy đã nhỏ đi nhiều rồi, nhất định là trong thời gian hắn bận công việc không dẫn đi ăn được cho nên lại kén ăn nữa:
"Như vậy gọi món tráng miệng cho em ăn"
Tiêu Dật xua tay lạnh giọng:
"Không cần"
Trình Kiệt không để ý đến lời từ chối kia chỉ ra hiệu cho phục vụ bàn đứng cách đó không xa mang món tráng miệng lên. Phục vụ rất nhanh mang món tráng miệng lên, là hai ly kem nhỏ màu hồng còn có một trái cherry đỏ đặt ở bên trên. Tiêu Dật thích ăn mấy món ăn có màu sắc hấp dẫn, trang trí đẹp mắt, nhân viên phục vụ đặt xuống hai ly kem ở trước mặt Tiêu Dật và Trình Kiệt, ly kem này bên ngoài làm luôn bằng vỏ bánh có thể ăn được hết, Tiêu Dật trước vẫn ngồi im không có động tĩnh gì cả, Trình Kiệt ở bên cạnh nói với cậu:
Bình luận