Chương 56: Thật là phóng đãng
Trình Kiệt ôm Tiêu Dật lại vào lòng, để cho cậu ngồi ở trên đùi mình, có điều Tiêu Dật hiện tại lại không muốn mông của mình tiếp xúc với bất cứ thứ nào bởi vì khi cậu vừa ngồi liền sẽ chạm tới thứ đồ chơi kia. Tiêu Dật hít một ngụm khí lạnh, hai tay nắm chặt thành nắm đấm nhỏ nặng nề nói:
"Trình Kiệt... ưm"
Miệng của Tiêu Dật chỉ vừa mới phát ra hai tiếng đã ngay lập tức bị Trình Kiệt dùng môi chặn lại rồi. Trình Kiệt luồn tay vào trong áo của Tiêu Dật, vừa hôn vừa mang áo của Tiêu Dật vén lên thật cao khiến cho Tiêu Dật bắt đầu cảm thấy sợ hãi, nếu như trên người còn mặc đồ thì vẫn còn an toàn, nhưng nếu như không mặc cái gì cả nhất định sẽ rơi vào nguy hiểm, thế cho nên khi Trình Kiệt càng cố gắng vén áo của Tiêu Dật lên thì Tiêu Dật càng cố chấp muốn kéo áo của mình xuống, có điều sức lực của Tiêu Dật sớm đã không còn khỏe như lúc đầu nữa cho nên Trình Kiệt rất nhanh đã có thể mang áo của Tiêu Dật cởi ra rồi. Tiêu Dật bắt đầu rơi vào trạng thái bị động, Trình Kiệt không có cởi hẳn áo của cậu ra mà chỉ cởi ra khỏi đầu cậu, hai cánh tay bị chiếc áo kia cố định ra phía sau khiến cho rất khó cử động. Trình Kiệt rời khỏi môi Tiêu Dật, ở phía sau đưa tay lên cố tình nhéo lấy hai điểm nhỏ nhạy cảm nhất của cậu.
"A..." Tiêu Dật khe khẽ kêu.
Trình Kiệt cúi đầu hôn vào vành tai mềm mỏng kia, một tay xoa nắn khuôn ngực cậu, một tay nhẹ nhàng cầm lấy điều khiển để ở trong hộp bắt đầu nhấn xuống. Tiêu Dật đột nhiên cảm thấy phía dưới mông mình có cái gì đó rung chuyển, đau đớn dồn dập truyền tới, Tiêu Dật bám vào vai của Trình Kiệt nói ngắt quãng không hoàn chỉnh:
"Trình Kiệt... mau dừng... lại đi..."
Trình Kiệt ở bên này không ngừng kích thích ham muốn của Tiêu Dật, một tay hắn đặt ở trên ngực cậu dùng lực kéo mạnh, một tay kia lại đặt ở trên Tiểu Dật Dật khẽ chạm thật nhẹ giống như cố ý trêu chọc. Tiêu Dật giãy giụa muốn mang thứ đồ chơi đáng sợ kia lấy ra, nhưng mà Tiêu Dật chỉ cần dùng một tay ôm ngang lấy vòng ngực kia của cậu đã khiến cho cậu không có cách nào đưa tay xuống tháo bỏ được:
"Trình Kiệt... Trình Kiệt..."
Tiêu Dật cả người vừa đau đớn vừa khó chịu, bởi vì bàn tay ma quái kia của Trình Kiệt không có ý định nắm lấy Tiểu Dật Dật, cả một quá trình giống như một tên ác ma không ngừng gãi lấy vật mẫn cảm đó. Tiêu Dật hơi đẩy người lên để cho Trình Kiệt chạm vào nơi đó, nhưng mà hễ vừa dịch chuyển một chút thì động nhỏ phía dưới lại chịu không được đau đớn mà run rẩy. Trình Kiệt nói khẽ vào tai của Tiêu Dật, giống như một nhà thôi miên khiến cho đầu óc cậu cũng quay cuồng:
"Muốn lắm sao?"
Tiêu Dật gật đầu:
"A... Trình Kiệt..."
Trình Kiệt dùng ánh mắt thâm trầm nhìn người trong lòng, hắn cũng thật sự là muốn người này lắm rồi:
"Nhưng mà miệng nhỏ của em ồn ào quá, sẽ làm cho anh mất tập trung"
Tiêu Dật cả người khó chịu vô cùng, hai tay bị ép buộc đưa lên sau đầu cho nên không thể nào hạ xuống tự an ủi bản thân được. Thứ đồ chơi đáng sợ phía dưới lại không ngừng rung lắc giống như muốn xoáy sâu vào trong:
Bình luận