🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 47: Cầm thú mau thả tôi ra

Tống Ngộ Phàm đi ra ngoài rồi Tiêu Dật vẫn không dám từ trong gầm bàn bước ra, không phải là cậu sợ Tống Ngộ Phàm sẽ đột ngột quay trở lại mà là cậu sợ lại phải đối diện với Trình Kiệt. Không gian tiếp theo rơi vào trầm lặng, Trình Kiệt dùng chân đẩy ghế lại phía sau một chút, Tiêu Dật ở dưới gầm bàn lén lút nhìn hắn, mắt lớn nhìn mắt nhỏ cứ như vậy tiếp diễn trong một khoảng thời gian dài, mãi cho đến khi Trình Kiệt lạnh giọng lên tiếng chấm dứt sự ngột ngạt này:

"Còn không bước ra ngoài đi"

Tiêu Dật im lặng bò ra ngoài, cậu đương nhiên không thể nào cứ ở mãi dưới gầm bàn như thế này rất là kỳ cục. Tiêu Dật đứng ở trước mặt Trình Kiệt, hai ba cúc áo đã sớm bị Trình Kiệt bứt hỏng, hiện tại dáng vẻ vừa chật vật vừa trêu người, ánh mắt Trình Kiệt nhìn tới một mảng da thịt màu lúa mạch kia liền híp lại, hắn bất chợt đưa tay kéo lấy Tiêu Dật ngã vào lòng mình, bàn tay không kiêng kỵ lại tiếp tục muốn xoa xoa nắn nắn khuôn ngực của người ta:

"Chúng ta tiếp tục"

Tiêu Dật cong người né tránh Trình Kiệt, giọng nói cũng theo đó khàn khàn đáng thương theo, không biết là Tiêu Dật đang giả bộ hay là thật sự bị Trình Kiệt kích thích mà cả người lúc này mềm nhũn thành một cục ô ô thở dốc nói thế này:

"Tôi đập đầu vào bàn anh cũng không phải không biết, anh cũng chỉ quan tâm đến bản thân anh mà thôi"

Trình Kiệt nhếch môi:

"Tôi nhắc nhở em nhiều lần như vậy em cũng không phải không biết, em như vậy có gọi là cũng chỉ quan tâm đến bản thân em hay không?"

Tiêu Dật bực tức:

"Tôi ra ngoài gặp mặt bạn bè anh liền nghĩ tôi ở sau lưng anh làm chuyện xấu, tôi tốn nhiều công sức như vậy nghĩ xem nên mua cho anh cái gì để anh vui lòng, anh lại nghĩ tôi mang đồ người khác tặng đưa cho anh, tôi nói cái gì anh cũng không tin tưởng, anh từ giờ đừng hỏi tôi cái gì nữa"

Trình Kiệt cúi ngươi hôm môi Tiêu Dật, lại theo thói quen mang đầu lưỡi càn quét khắp khoang miệng của cậu, bàn tay lại bắt đầu muốn luồn vào trong quần của cậu di chuyển đến vị trí cấm kỵ kia. Tiêu Dật cảm thấy hỏng bét rồi, người này cứng không chịu, mềm cũng không chịu, như vậy thử hỏi phải làm thế nào thì cậu mới thoát khỏi kiếp nạn này đây. Tiêu Dật cảm nhận quần sắp bị tụt xuống liền đưa tay nắm lấy cổ tay của Trình Kiệt:

"Đừng như vậy, sắp đến giờ tôi phải đi rồi, thời gian gần đây tôi đều không có mặt vào buổi trưa"

Trình Kiệt cứng đầu mang tay luồn vào bên trong xoa tới bắp đùi của Tiêu Dật, Tiêu Dật đặc biệt nhạy cảm bàn tay nhỏ nắm chặt lại với nhau cố gắng kiềm chế không phát ra tiếng rên rỉ nào, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề. Trình Kiệt một tay ở bên ngoài quần lót của Tiêu Dật sờ soạng, một tay lại thay phiên vuốt ve hai điểm nhỏ trước ngực kia của cậu, khiến cho ai đó trong lòng người ta run rẩy không ngừng. Trình Kiệt cúi đầu ghé sát vào vành tai của Tiêu Dật thông báo:

"Tôi nghĩ nên phải có cái gì đó chắc chắn... chắc chắn rằng em là của tôi rồi"

Nói rồi Trình Kiệt liền đẩy người Tiêu Dật vào bàn làm việc, bàn tay mạnh mẽ ấn xuống lưng cậu khiến cho cậu hiện tại úp nửa người ở trên bàn làm việc của hắn, đống giấy tờ ở bên dưới bị cậu đè lên khiến cho nhàu nát, một chiếc bút lại vừa vặn kê đúng chỗ điểm nhỏ vừa mới rồi bị Trình Kiệt kích thích làm cho cương cứng, có điều thứ mà cậu sợ hãi nhất hiện tại chính là cậu nghe thấy tiếng khóa quần của Trình Kiệt đang kéo xuống, Tiêu Dật hốt hoảng quay đầu lại nhìn, vừa nhìn liền y như rằng thấy Trình sói lớn muốn cởi quần dài, còn hình như muốn cởi cả quần lót kia ra. Tiêu Dật dùng sức dãy dụa, hai cánh tay vùng vẫy loạn xạ khiến cho giấy tờ ở trên bàn cũng rơi xuống đất, ly cà phê cậu mới pha cũng đồng dạng đổ ra bàn, dòng nước ấm nóng đặc sệt kia nhanh chóng chảy tới người cậu, một mảng áo sơ mi xanh bị nhiễm màu nâu của cà phê. Trình Kiệt đổ người đè lên lưng khống chế Tiêu Dật, khiến cho Tiêu Dật hiện tại không sao có thể cử động được, tay của Trình Kiệt đưa xuống nhanh chóng lột quần cậu ra, Tiêu Dật gào thét ra nước mắt:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...