Chương 21: Tôi cũng không thể chạy đi đâu được
Khi hai người bọn họ mua đồ xong cũng đã gần 9 giờ tối, Tiêu Dật đứng ở trước sảnh đợi nhân viên giúp cậu mang đồ để vào trong cốp chiếc xe Range Rover Evoque của Trình Kiệt, Tiêu Dật đứng ở một bên còn lẩm nhẩm đếm số túi đồ kia, ước chừng cũng phải cỡ 50 chiếc, giá tiền của đống đồ này cũng không phải là nhỏ, cậu một lần đi mua sắm liền tốn của Trình Kiệt như thế này, hắn có hay không sẽ nghĩ cậu là kẻ tham tiền mà nhanh chóng chán ghét cậu. Lúc Tiêu Dật ngồi vào ghế lái phụ rồi liền quay sang nói với Trình Kiệt:
"Ngày hôm nay anh mua cho tôi nhiều đồ như thế này khiến cho tôi thật sự ngại lắm"
Trình Kiệt đưa tay đến phía mặt của Tiêu Dật, chậm rãi mang cằm cậu nâng lên một chút, ánh mắt mang theo tia thích thú đáp lời:
"Không cần để ý mấy chuyện đó, em chỉ cần..."
Không đợi Trình Kiệt nói hết câu Tiêu Dật liền gấp gáp mang tay hắn đẩy ra rồi quay mặt sang hướng khác:
"Được rồi Trình tổng, anh có thể đưa tôi trở về ký túc xá được hay không, bạn cùng phòng vừa mới rồi nhắn tin cho tôi rồi"
Trình Kiệt thấy dáng vẻ luống cuống của hồ ly nhỏ kia thì đặc biệt yêu thích, hắn thích nhất là nhìn thấy dáng vẻ sợ sệt lẩn trốn này của Tiêu Dật, cho nên hết lần này đến lần khác xấu xa trêu chọc người ta:
"Từ giờ gọi tên tôi là được rồi"
Tiêu Dật từ trước đến nay chưa bao giờ dám trực tiếp gọi thẳng tên của Trình Kiệt cả, mỗi lần đều là Trình tổng này Trình tổng kia, bây giờ nghe thấy hắn đột nhiên nói muốn cậu gọi tên hắn, Tiêu Dật trong nhất thời không biết mở lời như thế nào chỉ có thể giả điếc im lặng nhìn qua chỗ khác. Trình Kiệt vẫn chưa chịu lái xe, hắn muốn nhìn xem hồ ly nhỏ kia có thể giả bộ được đến khi nào:
"Đợi đến khi em gọi tên tôi thì tôi sẽ đưa em trở về"
Tiêu Dật nghe thấy rồi, trong lòng cũng biết không gọi sẽ không được, dù sao chỉ đơn giản là một cái tên mà thôi cũng chẳng thể mất đi được tí thịt nào trên người cậu, Tiêu Dật nghĩ thì nghĩ vậy nhưng đến khi phát ra một chữ Trình đầu tiên liền nhỏ giọng lí nhí như muỗi kêu nói một tiếng Kiệt:
"Trình Kiệt..."
Trình Kiệt nhìn thấy bộ dạng ngượng ngùng đến mức như muốn cắn vào đầu lưỡi kia của Tiêu Dật liền bật cười:
"Tên của tôi khó gọi như vậy hay sao?"
Tiêu Dật quay đầu sang một bên không nhìn Trình Kiệt, bình ổn nhắc lại tên hắn một lần nữa:
"Trình Kiệt"
Khi tên gọi kia chỉ mới từ miệng Tiêu Dật phát ra được ba giây, cả người cậu bất ngờ bị một lực mạnh mẽ kéo về phía trước, giây tiếp theo còn chưa biết cái gì đang xảy ra thì khuôn miệng cậu đã bị đầu lưỡi của người nào đó đưa vào bên trong rồi. Tiêu Dật đưa tay chạm lấy eo của Trình Kiệt ý muốn đẩy hắn ra, nhưng trước lúc cậu định đẩy hắn liền nghĩ ra một việc đó chính là mối quan hệ giữa cậu và người đàn ông này hiện tại đã khác rồi, hơn nữa lúc trước cậu không phải đã hạ quyết tâm muốn mình trở thành người mà Trình Kiệt không dễ dàng dứt bỏ ra được hay sao, hắn chủ động hôn cậu chính là hắn yêu thích cậu, nếu bây giờ cậu cứ hết lần này đến lần khác cự tuyệt hắn, Trình Kiệt rất có thể sẽ chán cậu mất thôi. Tiêu Dật nghĩ vậy hai tay để ở trên eo Trình Kiệt liền không có ý định đẩy hắn ra nữa mà để nguyên ở vị trí đó không dám nhúc nhích thêm một chút nào. Tiêu Dật nhắm mắt, cố gắng thích nghi với cái hôn kịch liệt này, cậu cảm thấy môi dưới của cậu không ngừng bị Trình Kiệt mút mạnh, còn có đầu lưỡi kia của hắn cũng ở trong khoang miệng cậu thăm dò khắp mọi nơi không bỏ qua bất cứ một ngóc ngách nhỏ nào, Tiêu Dật hiện tại cuối cùng cũng chân chính cảm nhận được việc hôn đến mức mỏi cả miệng là như thế nào.
Bình luận