Chương 20: Trình Kiệt quét thẻ
Trình Kiệt ngồi tại ghế sô pha đặt ở một góc của cửa hàng, mang hai chân vắt chéo lưng tựa về phía sau, một bộ dáng thoải mái đợi Tiêu Dật thử đồ. Tiêu Dật là người rất tỉ mỉ, khi nhân viên đưa cho cậu một chiếc áo nào đó thì cậu đều nhìn trước ngó sau một lượt rồi mới gật đầu đồng ý hoặc là lắc đầu không chọn.
"Tiên sinh, chiếc áo này mặc rất thoải mái, là hàng nhập khẩu từ Anh quốc, ngài có muốn thử qua hay không?" Nữ nhân viên bán hàng cầm áo trên tay hỏi Tiêu Dật.
Tiêu Dật nhìn đến chiếc áo kia phát hiện ra là một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt kiểu dáng truyền thống, nhưng nhìn qua quả thật là rất bắt mắt. Tiêu Dật cầm lấy áo sơ mi đó xem thử, trước tiên là nhìn tới giá cả trên mác ghi 1658 USD, chính xác là USD chứ không phải là nhân dân tệ, một chiếc áo sơ mi nhìn qua tưởng chừng bình thường này vì sao lại đắt đến như vậy. Tiêu Dật dù không có đặc biệt thích lắm nhưng vẫn muốn thử một chút xem mặc trên người có thực sự khác biệt hay là không, thế cho nên liền nhanh chóng cầm lấy chiếc áo này đi vào phòng thay đồ:
"Tôi sẽ mặc thử"
Tiêu Dật bước vào trong phòng thay đồ mặc lên người chiếc áo sơ mi xanh nhạt kia, sau khi đóng cẩn thận hàng cúc phía trước rồi mới nhận ra một vấn đề rằng chiếc áo đó hơi rộng một chút thế cho nên liền đẩy cửa phòng bước ra tìm nhân viên kia hỏi:
"Tôi mặc rộng rồi, có size nhỏ hơn hay không?"
Nhân viên bán hàng bước tới giúp đỡ Tiêu Dật:
"Thật xin lỗi, size này chính là size nhỏ nhất, ngài có thể mang áo sơ mi này sơ vin lại"
Cô gái kia định giúp Tiêu Dật chỉnh áo, Trình Kiệt không biết từ lúc nào đã đứng ngay phía sau cô ấy trầm giọng nhắc nhở:
"Cô đi làm việc của mình đi"
Cả Tiêu Dật và nữ nhân viên kia cũng phải giật nảy cả mình, khi cô gái đó quay lại nhìn Trình Kiệt thì phát hiện ra được vẻ mặt âm trầm của người đàn ông kia, tuy rằng người này thật sự nhìn rất đẹp trai nhưng ánh mắt lại rất lạnh khiến cho người ta phải run rẩy, cô gái đó có điểm hốt hoảng cúi đầu rồi nhanh chóng rời đi. Trình Kiệt bước tới phía Tiêu Dật nhẹ giọng nói:
"Đến đây, để tôi giúp em chỉnh áo"
Tiêu Dật còn chưa kịp nói cái gì cả thì Trình Kiệt đã xoay người cậu đứng ở đối diện trước gương lớn, hắn đứng ở phía sau vòng lấy eo cậu giúp cậu mang áo sơ mi trên người bỏ vào trong quần. Tiêu Dật giật mình hốt hoảng muốn đẩy Trình Kiệt ra:
"Được rồi, để tôi tự làm"
Trình Kiệt không có bị Tiêu Dật đẩy ra, ngược lại hắn càng cố chấp dùng lực giữ chặt lấy eo cậu:
"Đứng im đi"
Tiêu Dật hít một ngụm khí lạnh, cái bụng nhỏ còn cố hít vào bên trong để tránh sự động chạm từ những đầu ngón tay của Trình Kiệt. Trình Kiệt chính là cố tình mang tay di chuyển xuống sâu một chút, đầu ngón tay như có như không chạm vào Tiểu Dật Dật kia, sau đó hắn vòng tay ra phía sau chạm tới mông cậu. Tiêu Dật cả người cứng ngắc đợi Trình Kiệt giúp mình mặc áo, cứ tưởng rằng chỉ cần sơ vin xong là xong rồi ai ngờ hắn còn vòng tay lên cổ cậu giúp cậu đóng đến chiếc cúc ở trên cùng.
Bình luận