Chương 197: Đang ở trước mặt em
Buổi sáng ngày hôm sau Trình Kiệt lái xe trở về Bắc Kinh từ khi còn rất sớm, cơ hồ khi ấy ba mẹ Tiêu vẫn còn chưa thức dậy, Tiêu Dật mặc một chiếc quần đùi cùng áo thun rộng, đầu tóc vẫn còn bù xù đi ra ngoài tiễn hắn. Ba Tiêu ngày hôm qua nói rằng từ giờ đến khi làm lễ kết hôn thì Tiêu Dật sẽ phải ở nhà, Tiêu Dật đương nhiên đã viện cớ tìm đủ lý do, nói rằng Tiêu Kỷ Mặc còn phải đến lớp, nói rằng cậu phải quản lý tiệm cà phê, nhưng cho dù có viện bao nhiêu lý do đi chăng nữa thì Tiêu Dật vẫn cứ ngại ngùng không dám nói đến lý do chính của mình, đó chính là cậu không muốn rời xa Trình Kiệt lâu đến như vậy. Tiêu Dật cùng Trình Kiệt tay trong tay đi ra ngoài đầu ngõ, bây giờ là hơn năm giờ sáng, bầu trời vào mùa hè cũng đã sáng hơn so với mùa đông rất nhiều, thời gian này ở quê của Tiêu Dật sẽ có vài người đi làm đồng từ sớm, thỉnh thoảng sẽ có một hai người vác cuốc đi ra. Tiêu Dật ở trong thôn sớm đã được bàn tán rất nhiều, lý do của sự việc bàn tán này chính là tết năm ấy xảy ra sự vụ kia cho nên những người đi ngang qua sẽ tự động đưa mắt nhìn về phía Tiêu Dật và Trình Kiệt, Tiêu Dật cũng chẳng quản trong đầu bọn họ đang nghĩ cái gì, cho dù bọn họ có nói ra đi chăng nữa thì cậu cũng không quan tâm:
"Trình Kiệt..."
Tiêu Dật xụ mặt làm nũng, Trình Kiệt nhịn không được kéo người ta vào bên trong xe hôn môi một phen, hắn chỉ muốn ngay bây giờ mang theo người này trở về Bắc Kinh cùng với mình mà thôi. Trình Kiệt dễ dàng luồn tay được vào trong áo thun kia của Tiêu Dật, bàn tay to lớn xoa nắn khắp vùng bụng và ngực cậu, Tiêu Dật khẽ kêu rên vài tiếng, ngày hôm qua bọn họ rất là vui mừng, bởi vì vui mừng nên càng muốn quấn lấy nhau, nhưng ngại lỗi lại có Tiêu Kỷ Mặc nằm ở giữa cho nên hai người vốn chỉ có thể nhìn nhau suông mà thôi. Trình Kiệt nhanh chóng đưa tay xuống, lợi dụng ống quần của Tiêu Dật khá rộng mà luồn hẳn tay vào trong đùi cậu không cần phải cởi quần ra. Tiêu Dật cảm giác Trình Kiệt đang không ở trong trạng thái bình thường, tuy rằng cậu không có để ý đến suy nghĩ của người ngoài nghĩ gì, nhưng mà cậu vẫn không thể nào làm ngơ trước chuyện hai người lại ở ngay giữa ban ngày thế này làm chuyện kia, nếu như để người khác nhìn thấy sẽ không hay:
"Ưm... đừng Trình Kiệt..."
Trình Kiệt quả thật là có dừng lại động tác nhưng gương mặt vẫn hãm sâu vào cần cổ của cậu, tham luyến hít thở mùi hương trên người cậu:
"Tiểu Dật, hay là trở về Bắc Kinh với anh đi, anh không muốn rời xa em đâu"
Tiêu Dật đương nhiên là rất muốn, có điều ba Tiêu cũng rất cứng rắn, hiện tại ông đã chấp nhận Trình Kiệt rồi, còn đồng ý cho bọn cậu tổ chức lễ kết hôn, bây giờ ông chỉ muốn cậu ở lại đây đến khi hôn lễ diễn ra mà thôi, cậu cũng không thể nào mà làm trái ý ông chuyện nhỏ này được:
"Trình Kiệt, khi nào thì chúng ta kết hôn?"
Tiêu Dật cũng nóng lòng muốn ở chung một chỗ với Trình Kiệt, Trình Kiệt gặm cắn cần cổ của Tiêu Dật khàn giọng đáp:
"27 tháng 8"
Tiêu Dật đến hiện tại mới biết thì ra Trình Kiệt lại quyết định vào ngày sinh nhật của cậu cử hành hôn lễ của hai người, tránh không được xúc động cũng tránh không được có một chút buồn bực bởi vì phải đến tận cuối tháng tám mới có thể gặp mặt Trình Kiệt:
Bình luận