🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 183: Anh cũng cần có em

Trình Kiệt trực tiếp mở cửa xe phía sau để cho Tiểu Kỷ Mặc ngồi vào trong đó, hắn không muốn để cho Tiêu Kỷ Mặc ngồi lên đùi của Tiêu Dật bởi vì cậu vừa mới rồi bị đánh rất đau ở chân. Tiêu Kỷ Mặc khóc đến đáng thương đứng dậy vòng cánh tay ngắn kia đến phía trước chỗ Tiêu Dật:

"Ba ơi ba... ông nội vì sao lại đánh ba? Ba có đau hay không?'

Tiêu Dật cũng đỏ mắt nhưng vẫn cố gắng mỉm cười quay lại phía sau lau nước mắt cho Tiêu Kỷ Mặc:

"Ba không sao, con ngồi xuống ghế đi"

Tiêu Kỷ Mặc vừa mới rồi nhìn thấy Trình Kiệt cứ như vậy đưa Tiêu Dật rời đi còn bỏ cậu lại, cậu hiện tại không muốn cách xa Tiêu Dật nữa, cậu sợ mình vừa ngồi xuống thì hai người sẽ liền rời đi. Tiêu Kỷ Mặc vẫn đứng ở phía sau ôm lấy cổ của Tiêu Dật, Tiêu Dật thấy như vậy đành phải xuống xe vòng về phía sau ngồi với cậu.

Đi được một đoạn điện thoại của Tiêu Dật liền vang lên, cậu mang điện thoại từ trong túi áo ra xem phát hiện là số của Tiêu Lãng.

"Dật ca, ba ngất xỉu rồi"

Tiêu Dật nghe vậy thì giật mình vội vã hỏi đến bệnh viện nào rồi cúp máy, cậu lại bắt đầu hoảng loạn nhìn Trình Kiệt:

"Trình Kiệt, ba em ở trong bệnh viện anh mau lái xe đến đó đi"

Trình Kiệt im lặng khởi động xe đi đến bệnh viện mà Tiêu Dật nói, cả một quá trình đó hắn không nói bất cứ một lời nào cả, hắn rất sợ bởi vì ba của mình mà Tiêu Dật sẽ lại rời xa hắn, hắn trong đầu còn có ý định ngay bây giờ lái xe quay trở về Bắc Kinh nhưng mà nghe thấy tiếng khóc bất an ở phía sau kia liền không kìm lòng được mà lái xe đến bệnh viện. Lúc vào trong bệnh viện Trình Kiệt đều theo sát Tiêu Dật, Tiêu Kỷ Mặc cũng nắm lấy tay cậu, Tiêu Dật bị đau chân bước đi cũng có phần chậm chạp, đi một hồi mới đến được phòng cấp cứu, vừa thấy mẹ Tiêu và Tiêu Lãng đứng ngoài liền gọi:

"Mẹ, ba có ổn không?"

Mẹ Tiêu vốn định lớn tiếng la mắng Tiêu Dật nhưng nhìn thấy Tiêu Kỷ Mặc còn đang nức nở khóc bên cạnh liền kìm lại quay đi không nói gì cả, Tiêu Lãng nhìn ba người phía trước mặt khẽ thở dài:

"Ba vừa mới được đưa vào phòng cấp cứu, còn chưa biết tình hình bên trong thế nào"

Tiêu Dật lùi lại một bước ngồi xuống hàng ghế chờ bên ngoài, Trình Kiệt thấy vậy lại đi đến bên cạnh cậu nắm chặt lấy cổ tay kia của cậu. Trình Kiệt rất sợ nếu như ba Tiêu xảy ra vấn đề gì thì Tiêu Dật sẽ rời xa hắn. Có một y tá đi ngang qua phòng cấp cứu nhìn thấy vết thương đang chảy máu ở phía sau đầu của Trình Kiệt, một mảng áo dạ xanh tối phía sau cũng bị ướt một chút liền nhíu mày bước về phía hắn:

"Anh này, phía sau của anh đang chảy máu, anh có muốn băng bó vết thương hay không?"

Vừa mới rồi Trình Kiệt bị ba Tiêu dùng cây gậy lớn đánh vào phía sau đến mức chảy máu, nhưng mà hắn ngay cả đau đớn cũng không quản luôn im lặng đứng ở bên cạnh nắm chặt lấy cổ tay của Tiêu Dật giống như sợ cậu sẽ chạy mất. Tiêu Dật lúc này mới để ý thấy gương mặt có điểm trắng bệch của Trình Kiệt mới hốt hoảng đứng dậy nhìn về phía sau hắn, quả nhiên ở phần phía trên gáy kia có một mảng tóc ướt đẫm vì máu đang chảy, Tiêu Dật muốn rút tay ra liền bị Trình Kiệt dùng sức nắm càng chặt lấy:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...