🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 170: Em ấy là tất cả của cháu

Buổi tối ngày hôm ấy Tiêu Dật nhận được điện thoại của mẹ Tiêu, ngồi ở trong phòng ngủ thất thần một chút mới dám tiếp nhận cuộc điện thoại này. Bây giờ Trình Kiệt đang ở trong phòng tắm, cậu thật muốn mang điện thoại này vào trong phòng tắm cùng với hắn để nghe, cậu dường như bắt đầu trở nên yếu đuối hơn rất nhiều, mọi chuyện đều muốn phải có Trình Kiệt ở bên cạnh giải quyết.

Tiêu Dật cầm lấy điện thoại bước xuống chỗ phòng tắm, cậu đứng ở trước cửa phòng tắm rồi mới dám tiếp nhận cuộc gọi của mẹ Tiêu:

"Mẹ..."

Đầu dây bên kia trầm mặc một lúc mới có tiếng người vọng sang:

"Ngày mai mang Kỷ Mặc tới gặp tôi, tôi muốn nhìn nó một chút"

Tiêu Dật cắn chặt môi, xưng hô kia thật sự rất là xa cách, cậu lạc giọng đáp lại một tiếng:

"Vâng"

Giây tiếp theo điện thoại liền tự động truyền tới tiếng tít tít đơn điệu, cánh cửa phòng tắm lúc này đột nhiên mở ra, theo sau đó là gương mặt người đàn ông quen thuộc, ánh mắt kia vẫn ôn nhu chứa đựng tình yêu như vậy:

"Tiểu Dật, em muốn đi tắm sao?"

Tiêu Dật tay cầm điện thoại ngẩng đầu lên nhìn Trình Kiệt, cậu nhìn hắn rất lâu, lâu thật lâu giống như sợ phải một thời gian dài nữa cậu sẽ không được nhìn thấy hắn vậy. Trình Kiệt nhíu mày nghi ngờ hỏi:

"Em sao thế?"

Tiêu Dật đột nhiên ôm lấy Trình Kiệt, mang đầu nhỏ ngả vào lồng ngực hắn, cảm nhận hơi ấm cùng tiếng tim đập trầm ổn kia, cậu khẽ hỏi:

"Sao anh tắm lâu thế?"

Trình Kiệt biết Tiêu Dật đang lảng tránh, hắn cũng không ngay tại chỗ này chất vấn cậu luôn chỉ ừ một tiếng rồi ôm lấy eo cậu đi về phía giường ngủ:

"Tiểu Dật, cổ tay cảm thấy thế nào rồi?"

Tiêu Dật đáp:

"Vẫn như vậy"

Trình Kiệt cẩn thận cầm lấy bàn tay đang bị băng bó kia của Tiêu Dật, hắn đau lòng không dám chạm mạnh, chỉ có thể khe khẽ vuốt ve trên miếng vải trắng đó:

"Anh xin lỗi Tiểu Dật nhé, cũng tại anh không tốt"

Tiêu Dật nằm xuống giường, Trình Kiệt theo đó giúp cậu đắp chăn lên người thật cẩn thận, Tiêu Dật liếc mắt nhìn Trình Kiệt, trong ánh mắt kia rõ ràng chứa đựng tia phức tạp cùng buồn bã, cuối cùng Tiêu Dật bởi vì không muốn nhắc đến chuyện đau lòng ngày hôm nay cho nên liền kéo lấy tay của Trình Kiệt:

"Trình Kiệt..."

Trình Kiệt hiểu ý cúi đầu xuống hôn môi Tiêu Dật, nụ hôn nhẹ nhàng nhưng kéo dài, đầu lưỡi mềm mại ôn nhu tách mở khoang miệng cậu tiến vào bên trong. Tiêu Dật nhắm mắt, há miệng phối hợp, muốn dùng nụ hôn này để quét sạch đi hết mọi phiền não trong đầu, bàn tay cậu bất giác đưa lên luồn vào trong áo của Trình Kiệt, ham muốn mãnh liệt vuốt ve da thịt hắn.

Trình Kiệt lật chăn chui vào bên trong, bàn tay di chuyển xuống phía dưới muốn cởi quần của Tiêu Dật. Tiêu Dật cực kỳ phối hợp, khi chiếc quần bị dừng lại ở chỗ mông còn hơi đẩy lên một chút để cho Trình Kiệt dễ dàng cởi ra:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...