🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 162: Thiệp cưới

Xe cấp cứu chỉ mất 5 phút để tới nơi, nhân viên hỗ trợ nhanh chóng đưa Trình Kiệt và Thẩm Đào vào trong xe, hai chiếc giường đơn được đặt song song ở phía sau xe, Tiêu Dật ngồi bên cạnh Trình Kiệt nắm lấy bàn tay hắn, cậu không dám làm loạn cái gì cả chỉ nóng ruột nhìn theo bác sĩ liên tục từ trong hộp thuốc lấy bông băng cầm máu cho hắn.

Trình Kiệt vừa mới rồi bị Thẩm Đào liên tiếp lấy ghế đập vào người ba lần, sức lực của Thẩm Đào mỗi lần hạ xuống liền giống như một lòng muốn lấy mạng Trình Kiệt vậy, tuy rằng đầu óc của hắn hiện tại đang quay cuồng mơ hồ muốn ngủ một giấc, nhưng mắt thấy Tiêu Dật của hắn lo lắng khóc đến đáng thương như vậy hắn cuối cùng đành phải gắng gượng một chút khẽ mỉm cười nhẹ giọng:

"Tiểu Dật, anh không sao, em đừng khóc"

Đúng lúc này trong xe truyền tới một tiếng thét lớn tê tâm liệt phế, bác sĩ phía bên kia đang giúp Thẩm Đào cố định lại chân phải bị gãy, lần trước cũng là do Trình Kiệt đánh gãy chân hắn, lần này vết thương mới chỉ vừa ổn định lại thôi cho nên chân phải không thể chịu được va chạm quá mạnh mẽ. Tiêu Dật theo phản xạ muốn quay lại phía sau nhìn thì cảm nhận được bàn tay của cậu bị nắm chặt lại một chút, cậu lập tức nhìn về phía Trình Kiệt lo lắng hỏi:

"Trình Kiệt, anh đau ở chỗ nào sao?"

Trình Kiệt ánh mắt âm trầm, hình ảnh buổi sáng ngày hôm nay vẫn chưa thể nào thoát ra khỏi đầu óc của hắn được, tuy rằng hắn biết Thẩm Đào là người gây ra mọi chuyện nhưng hắn không thể nào thoải mái khi biết được Tiêu Dật của hắn bị người khác suýt chút nữa ăn mất:

"Không được nhìn, không cho phép nhìn"

Câu nói bá đạo này của Trình Kiệt khiến cho bác sĩ bên cạnh hắn cũng ngây người ra một chút nhìn về phía hai người, trong ánh mắt kia rõ ràng hiện lên tia bất ngờ, Tiêu Dật biết có người đang nghe hai bọn họ nói chuyện nhưng bây giờ cậu chẳng muốn bận tâm cái gì cả, bởi vì cậu biết nếu như Trình Kiệt càng dùng sức thì máu sẽ càng chảy ra nhiều hơn:

"Được, Trình Kiệt, anh đừng dùng sức sẽ ảnh hưởng đến vết thương mất"

Trình Kiệt bất tỉnh trên đường tới bệnh viện, Thẩm Đào ngược lại không thể nào nhắm mắt được, bác sĩ giúp hắn cố định xương ở dưới chân, cơn đau kia giống như là trải qua một hồi sinh tử. Thẩm Đào phát hiện ra Trình Kiệt thế nhưng lại bất tỉnh trước mình, gương mặt của hắn vốn dĩ tái nhợt lúc này liền hiện lên một nụ cười thỏa mãn, hắn khàn giọng nói:

"Tiểu Yếu Điểm, hắn ta so với tôi yếu đuối hơn nhiều"

Tiêu Dật im lặng, cậu hiện tại không muốn bị bất cứ lời nào của Thẩm Đào làm cho phải mất tập trung nữa, cả một quá trình đều coi Thẩm Đào không hề tồn tại.

Bà nội Trình biết chuyện Trình Kiệt đánh nhau với người ta đến mức phải nhập viện, lúc bà nội Trình đến bệnh viện Trình Kiệt vẫn còn hôn mê đang truyền nước, Tiêu Dật đang ở trong phòng bệnh chăm sóc hắn. Tiêu Dật không nghĩ tới nhanh như vậy bà nội Trình đã tìm được đến tận đây, mọi chuyện chỉ mới xảy ra được cách đây gần hai tiếng mà thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...