🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 159: Chúng ta kết hôn đi

Trình Kiệt bị đẩy lùi lại một bước, Tiêu Dật của hắn thật sự đẹp quá, nhất là nụ cười kia càng khiến cho hắn tình nguyện ngốc cả một đời nhìn cậu. Tiêu Dật thấy có người đi vào trong liền không có ý định trêu đùa với Trình Kiệt nữa, cậu nhỏ giọng rồi kéo lấy cổ tay hắn:

"Được rồi, chúng ta ra ngoài trả tiền cho người ta thôi"

Tiêu Dật vừa nâng bước liền bị Trình Kiệt dùng sức kéo lại ngã vào lồng ngực hắn, hắn cúi đầu thủ thỉ nói với cậu một câu rằng:

"Tiểu Dật, em đẹp quá"

Tiêu Dật sợ người khác sẽ nhìn thấy, không phải là cậu sợ người ta phát hiện ra mối quan hệ giữa cậu và Trình Kiệt mà là cậu không quen để người khác nhìn thấy hai người tình tứ. Tiêu Dật gò má ửng hồng, ánh mắt đảo qua đảo lại nhìn xung quanh rồi hơi đẩy Trình Kiệt ra:

"Đừng như vậy, người khác sẽ thấy mất"

Sau đó Tiêu Dật lại giật mình, cậu sợ Trình Kiệt sẽ hiểu nhầm lời nói kia của cậu thế cho nên cậu liền hoảng hốt quay lại giải thích với hắn, trong ánh mắt kia hiện lên tia gấp gáp rõ ràng:

"Ý của em là em không quen thể hiện thân mật trước mặt người khác"

Trình Kiệt mới giây phút trước còn thấy được trong đôi mắt xinh đẹp kia lóe lên tia vui vẻ hoạt bát, lúc này liền biến thành lo lắng hoảng sợ, hắn không nhịn được đau lòng không thôi. Trình Kiệt đưa tay bao lấy gương mặt của Tiêu Dật, hắn nhẹ giọng trấn an cậu:

"Anh hiểu, em không cần gấp gáp... Chúng ta ra ngoài trả tiền cho bọn họ nhé"

Trình Kiệt biết Tiêu Dật vẫn chưa hoàn toàn bình phục, hắn biết cậu đang tạo cho hắn thấy một vỏ bọc bình thường giống như trước đây, nhưng mỗi khi buổi tối Tiêu Dật lại không bao giờ ngủ sâu được, cậu luôn giật mình thức dậy trong đêm, mỗi khi cậu ở một mình sẽ tự động ngồi ngây ngẩn, hay giống như hiện tại đây lại vì suy nghĩ quá nhiều mà thành ra gấp gáp như thế.

Trình Kiệt trả cho người thợ cắt tóc kia số tiền gấp đôi đáng lẽ ra anh ấy phải nhận, bởi vì anh ta khiến cho Tiêu Dật của hắn ngày hôm nay vui vẻ hơn, hơn nữa hắn cũng nhìn thấy được đâu đó bóng dáng của cậu thực tập sinh hoạt bát năm nào. Trình Kiệt mang ga giường màu xám của mình đổi thành màu xanh biển theo ý muốn của Tiêu Dật, lại mang rèm cửa màu tối kia của hắn thay bằng màu trắng, tất cả đều là do Tiêu Dật muốn.

Tiêu Kỷ Mặc thích một bé gái ở lớp học, ngày hôm ấy lúc hai người đến đón nó, nó còn đứng ngẩn ra nhìn theo bé gái đó mãi. Tiêu Dật lúc đầu không biết Tiêu Kỷ Mặc nhìn gì sau đó cậu phát hiện ra thì trêu chọc nó:

"Khỉ con đang yêu sao?"

Tiêu Kỷ Mặc rất ít khi xấu hổ, lúc này bị Tiêu Dật hỏi thế gương mặt liền tự giác đỏ bừng lên chối đây đẩy:

"Làm gì có ba"

Trình Kiệt thông qua gương chiếu hậu nhìn hai người một lớn một nhỏ vui vẻ trêu đùa nhau, trong lòng bất giác liền có cảm giác mãn nguyện, điều hắn muốn chỉ cần có như thế là đủ, thế mà hắn suýt chút nữa tự mình phá hủy rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...