🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 155: Nói chậm

Buổi tối hôm ấy lúc Tiêu Kỷ Mặc đã ngủ Trình Kiệt liền mở cửa bước vào trong phòng, hắn thấy ánh điện trong phòng vẫn còn sáng, lúc bước vào liền thấy Tiêu Dật nằm thẳng, chăn đắp đến ngực, hai mắt mở lớn ngây ngốc nhìn lên trần nhà. Một tháng nay Trình Kiệt thấy Tiêu Dật thay đổi rất nhiều, dạo gần đây hắn không nghe thấy giọng nói của cậu nữa, hắn rất nhớ giọng nói của cậu. Trình Kiệt cúi người bế lấy Tiêu Dật bước ra khỏi phòng, Tiêu Dật vẫn im lặng chuyển ánh mắt chậm chạp không còn tinh nghịch như lúc trước nữa nhìn đến gương mặt hắn, hắn lúc này mới giật mình khi phát hiện ra cậu rất kỳ quái. Trình Kiệt bế Tiêu Dật vào trong phòng của mình, phòng của hắn không mở đèn cho nên khi Tiêu Dật vừa bị đưa vào trong đó liền giãy giụa hoảng sợ, Trình Kiệt thấy người trong lòng đang kịch liệt muốn trốn chạy cũng không hiểu tại sao:

"Tiểu Dật em sao thế?"

Tiêu Dật muốn đứng xuống dưới chạy ra khỏi nơi tối tăm này nhưng cậu lại bị Trình Kiệt ôm rất chặt, cuối cùng cậu chỉ còn biết gào khóc liền miệng nói:

"Tối quá... tối quá"

Trình Kiệt nhanh chóng bế Tiêu Dật đi về phía công tắc mở đèn lên, tất cả những bóng đèn trong phòng hắn đều phát sáng, trong phòng của Trình Kiệt có rất nhiều bóng đèn, từ những bóng đèn lớn cho đến những bóng đèn nhỏ, từ những bóng đèn sáng trắng cho đến những bóng đèn sáng vàng, Tiêu Dật lại rất sợ bị ánh đèn chiếu vào mặt cho nên liền hốt hoảng giấu gương mặt của mình vào trong lồng ngực Trình Kiệt:

"Sáng quá... sáng quá"

Trình Kiệt không biết Tiêu Dật bị làm sao cả, chỉ biết người trong lòng mình đang không ngừng run rẩy như có vẻ rất sợ hãi, hắn lại tắt bớt đèn trong phòng đi chỉ để lại một bóng đèn lớn chiếu ra thứ ánh sáng màu vàng rất dịu:

"Anh tắt bớt đèn điện đi rồi"

Tiêu Dật lúc này mới từ trong lồng ngực của Trình Kiệt rụt rè đưa mặt ra, ánh mắt lo lắng sợ hãi giống như một con thỏ nhỏ vậy. Trình Kiệt đặt Tiêu Dật xuống dưới giường, đôi mắt của cậu chuyển động xung quanh căn phòng dường như là cảm thấy căn phòng này rất mới lạ với cậu. Trình Kiệt ngồi xuống trước mặt Tiêu Dật đưa tay chạm lên má cậu nhíu mày hỏi:

"Tiểu Dật em sao thế?"

Tiêu Dật nghe thấy Trình Kiệt của cậu nói chuyện, nhưng mà cậu lại gặp khó khăn khi tiếp nhận câu nói đó, ánh mắt cậu chăm chú nhìn Trình Kiệt rất lâu giống như là muốn cố gắng hiểu lời của hắn nói vậy. Trình Kiệt giật mình khi nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Dật như thế, hắn không biết Tiêu Dật bị làm sao nữa, hắn không hề nhìn thấy sự lanh lợi trong đôi mắt xinh đẹp kia:

"Tiểu Dật em sao thế?"

Trình Kiệt nói rất nhanh, đối với tốc độ này khiến cho Tiêu Dật không thể nào bắt kịp tiết tấu để hiểu được, cậu nghiêng đầu nhìn hắn một hồi rồi chầm chậm nói, ba từ kia phát ra giống như là một đứa trẻ mới học nói cho nên không thể nói nhanh được:

"Nói nhanh quá"

Trình Kiệt vội vã đưa hai tay bao lấy gương mặt của Tiêu Dật, ánh mắt của hắn không còn tia lạnh lẽo giống như một tháng trước nữa mà thay vào đó là tia hốt hoảng lo lắng:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...