🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 146: Mạch máu hơi thở cho đến suy nghĩ và trái tim đều vì anh chuyển động

Trình Kiệt quay lại vào trong nhà, hắn trước là ghé qua phòng của Tiêu Kỷ Mặc nhìn xem thử Tiêu Dật có ở đó hay không, mắt thấy chỉ có một mình Tiêu Kỷ Mặc đang ngủ liền biết được hồ ly nhỏ nhà mình có thể đã ở trên phòng hắn rồi. Trình Kiệt bước vào trong phòng ngủ không thấy ánh điện, ban công mở, ánh sáng trăng chiếu tới trên thân ảnh nhỏ bé đang ngồi trên ghế giống như hóng gió, Trình Kiệt cảm thấy không khí có điểm kỳ quặc cũng không mở đèn lên nữa mà đi về phía bên ngoài ban công:

"Tiểu Dật, em đang làm gì thế?'

Ban công chỉ có một chiếc ghế, Tiêu Dật hiện tại liền đứng lên quay lại phía sau khẽ mỉm cười nhìn Trình Kiệt:

"Em đang ngắm sao, anh đến đây nói cho em biết ngôi sao nào rốt cuộc sáng nhất"

Trình Kiệt ngồi xuống chiếc ghế kia rồi thuận tay kéo Tiêu Dật ngồi lên đùi mình, hắn cẩn thận không chạm vào vết thương ở tay của cậu, ôm cậu ở trong lòng giống như là một bảo bối không dám thương tổn. Tiêu Dật đưa tay chỉ lên trời, trời hôm nay có rất nhiều sao, trăng trên cao tuy hơi méo nhưng cũng không ảnh hưởng tới bầu trời đêm xinh đẹp này:

"Trình Kiệt, có hai ngôi sao sáng nhất, anh nói xem ngôi sao nào sáng hơn?"

Trình Kiệt theo phía chỉ tay của Tiêu Dật nhìn tới, hắn chỉ qua loa nhìn lên trời rồi tầm mắt lại rơi xuống đôi mắt so với sao trời còn lấp lánh tỏa sáng hơn gấp vạn lần kia của Tiêu Dật:

"Ngôi sao nào cũng sáng nhưng không sáng bằng đôi mắt em"

Tiêu Dật cúi đầu nắm lấy bàn tay của Trình Kiệt đang ôm ở trước bụng mình, lời nói êm tai này của Trình Kiệt cậu chỉ muốn hắn nói cho một mình cậu nghe mà thôi, cậu chỉ muốn sự ôn nhu này cả đời dành cho một mình cậu mà thôi:

"Trình Kiệt mấy lời ôn nhu này lúc trước cũng nói cho người khác nghe sao?"

Trình Kiệt không nghe ra được tư vị ghen tuông giống như lúc trước nữa, hắn có cảm giác Tiêu Dật hình như có tâm sự, hắn đưa tay khẽ vuốt mái tóc cậu nhẹ giọng trả lời:

"Anh nói thật, đôi mắt của em thật sự rất đẹp, so với những ngôi sao kia đẹp hơn rất nhiều"

Tiêu Dật chạm vào chỗ ướt trên áo của Trình Kiệt, cậu biết đó là nước mắt của Lâm Chí Huyền, cũng biết luôn được đôi môi đang tán thưởng đối mắt cậu kia vừa rồi đã hôn môi người khác, Tiêu Dật cố gắng không để lộ sự khó chịu ra bên ngoài, cậu không nên làm mình làm mẩy với Trình Kiệt, bởi vì cậu căn bản đã khiến cho hắn đau khổ suốt 5 năm rồi. Tiêu Dật thu tay né tránh vết ướt trên vạt áo của Trình Kiệt, cậu cúi đầu đưa đôi môi chạm vào cần cổ của hắn, hơi thở nóng rực nặng nề phát ra:

"Trình Kiệt, anh có trách em không?"

Tiêu Dật im lặng đợi câu trả lời của Trình Kiệt, kế đó ngoài im lặng cũng chỉ có tiếng hít thở bình ổn của hắn mà thôi:

"Trình Kiệt, anh có bao giờ có suy nghĩ sẽ không cần em nữa, sẽ tìm một người khác không?"

"Trình Kiệt, em đã nói rằng em sẽ bù đắp cho anh mà... em sẽ dành cả cuộc đời này để bù đắp cho anh mà..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...