Chương 142: Trộm ghé thăm
Buổi tối ngày hôm ấy sau khi ăn cơm xong ba Tiêu có hỏi Tiêu Dật về chuyện số mía lần trước:
"Tiểu Dật, chuyện số mía của thôn ta con nghĩ nên giải quyết thế nào?"
Tiêu Dật vừa nhấp một ngụm trà liền đặt xuống chậm rãi đáp lời:
"Chuyện số mía đó con đã giải quyết ổn thỏa rồi"
Ba Tiêu có điểm bất ngờ quay sang nhìn Tiêu Dật:
"Ổn thỏa rồi? Như vậy là tìm thấy Lý Lợi rồi sao?"
Tiêu Dật lắc đầu:
"Ba à, con có chuyện này muốn nói với ba"
Ba Tiêu im lặng đợi Tiêu Dật nói tiếp:
"Về chuyện số mía con đã thu xếp ổn thỏa với phía công ty đó rồi, công ty đó đồng ý thu mua số mía kia của chúng ta với giá gần như cũ, còn hỗ trợ cho chúng ta số tiền mà Lý Lợi đã mang đi. Còn có một chuyện quan trọng nữa là con đã nói với mọi người rằng con không làm trưởng thôn, sắp tới con sẽ chuyển lên Bắc Kinh"
Ba Tiêu bất ngờ:
"Bắc Kinh?"
Đúng lúc này liền có tiếng đồ sứ vỡ ở bên trong bếp, mẹ Tiêu đang rửa bát nghe thấy Tiêu Dật nói vậy liền bần thần cả người. Chuyện năm đó mẹ Tiêu vẫn giấu kín không nói cho ba Tiêu, lúc Tiêu Dật lên Bắc Kinh tìm Tiêu Kỷ Mặc có ở trên đó vài ngày không chịu về, trong lòng bà lúc ấy liền nóng như lửa đốt, bây giờ Tiêu Dật lại nói muốn chuyển hẳn lên Bắc Kinh thì bà ngay lập tức nghĩ tới Trình Kiệt.
Tiêu Dật quay lại phía sau nhìn mẹ Tiêu rồi lại tiếp tục đáp lời ba Tiêu:
"Đúng vậy ba, con đã suy nghĩ rất kỹ rồi Bắc Kinh là nơi dễ làm ăn, con cũng đã nhìn trúng một mảnh đất ở trên đó rất thích hợp để mở tiệm cà phê"
Ba Tiêu nhíu mày trầm mặc, Tiêu Dật mở miệng tiếp lời:
"Hơn nữa con cũng đã có xem qua trường học cho Kỷ Mặc rồi, điều kiện trên đó rất tốt"
Ba Tiêu mấy năm nay cũng biết Tiêu Dật không hề có hứng thú gì với chức vị trưởng thôn kia, tuy rằng cậu giúp thôn lấy về được hợp đồng lớn lâu dài ông cũng không hề thấy cậu cảm thấy quá mức vui vẻ thích thú gì. Ngẫm lại Tiêu Dật cũng đã gần ba mươi tuổi, ông luôn phản đối Tiêu Dật làm nghệ thuật bởi vì ông nghĩ người làm nghệ thuật sẽ không thể giữ mình trong sạch, Tiêu Dật đến cuối cùng vẫn nghe theo ý ông trở về làm trưởng thôn những 5 năm nay, xem ra tới hiện tại cũng không nên quá khắt khe với con trai quá:
"Nếu như con đã có quyết định rồi thì ba cũng không ngăn cản, chỉ có điều là muốn kinh doanh cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, con nhất định phải suy nghĩ cho thật kỹ"
Tiêu Dật không nghĩ tới ba Tiêu sẽ nhanh như vậy đồng ý cho cậu lên Bắc Kinh, cậu vốn tưởng rằng ba Tiêu sẽ kịch liệt phản đối, thậm chí cậu đã nghĩ đến chuyện sẽ mình và ba Tiêu sẽ trở về với tình huống chiến tranh lạnh như trước đây giống như là khi cậu đăng ký chọn theo học ngành diễn xuất vậy:
"Cám ơn ba!"
Tối đó mẹ Tiêu nằm ở bên cạnh ba Tiêu cứ chuyển mình không ngủ được, ba Tiêu nhíu mày hỏi:
Bình luận