🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 141: Trấn an

Lại một lần đánh đổi tất cả, Trình Kiệt mang toàn bộ ra để đặt cược, hắn không chắc sau khi hắn giúp Tiêu Dật giải quyết vụ số mía kia, mang Tiêu Kỷ Mặc cùng toàn bộ giấy tờ tùy thân trả cho cậu, cậu có hay không sẽ lại giống như 5 năm về trước rời khỏi hắn. Khi Trình Kiệt xác định Tiêu Dật đã theo chiếc xe lớn kia biến mất vào trong mặt đường quốc lộ, hắn mới thở dài một hơi ngồi vào trong xe trở về công ty. Lúc Trình Kiệt về đến văn phòng thì nhìn thấy Lâm Chí Huyền đang ngồi ở chỗ dãy ghế sô pha, hắn nhíu mày nhìn chằm chằm cậu:

"Lâm Chí Huyền sau này cậu không cần lên đây nữa, còn có tôi đã tìm cho cậu một bộ phim truyền hình, hơn nữa cũng đã chuyển vào tài khoản cho cậu một chút tiền"

Lâm Chí Huyền giật mình, cậu rất sợ nghe thấy câu nói đó của Trình Kiệt cho dù cậu biết hắn nhất định sẽ nói ra câu đó với cậu, cậu vội vã đứng dậy bước nhanh về phía hắn ôm chặt lấy:

"Không, Trình Kiệt, em không cần những thứ đó, em chỉ muốn ở bên cạnh anh mà thôi"

Trình Kiệt dùng sức đẩy Lâm Chí Huyền ra, hắn không muốn tiếp xúc thân mật với bất cứ ai hết ngoài Tiêu Dật:

"Lâm Chí Huyền tôi không yêu cậu"

Lâm Chí Huyền đến một câu anh yêu em của Trình Kiệt cũng chưa từng có cơ hội được nghe, hiện tại lại có thể trực tiếp nghe luôn câu tôi không yêu cậu thế này quả là vô cùng bi thảm. Lâm Chí Huyền rất yêu Trình Kiệt, cậu không biết người đàn ông kia yêu Trình Kiệt nhiều như thế nào khiến cho hắn có thể kiên quyết như thế nhưng mà cậu chắc chắn mình hơn người đàn ông kia một điều chính là cậu chưa bao giờ rời xa hắn cả:

"Trình Kiệt anh ngay cả một cơ hội cũng không thể cho em được hay sao? Trình Kiệt anh ta rời bỏ anh nhưng khi anh ta trở về rồi anh vẫn cho anh ta cơ hội, thế còn em thì sao, em ở bên cạnh anh lâu như thế, còn vì anh mà sống thành một người khác, anh ngay cả một cơ hội cũng không chịu trao cho em, anh làm như thế là rất không công bằng với em có biết không?"

Thật ra thì Tiêu Dật vẫn luôn là vị trí cao nhất trong lòng hắn, giống như là cái đỉnh của một tam giác vậy vừa cao lại vừa nhọn, có lẽ tình yêu mà hắn dành cho Tiêu Dật đã trở nên mù quáng mất rồi, cho dù hắn có bị cậu tạo ra tổn thương đau đớn thế nào đi chăng nữa thì hắn cũng vĩnh viễn dính lấy cậu mà thôi. Đối với Trình Kiệt, Tiêu Dật căn bản sẽ không thể đem ra để so sánh công bằng với người khác được, cho nên hắn không cần sự công bằng gì cả, hắn chỉ cần có Tiêu Dật mà thôi:

"Lâm Chí Huyền tôi xin lỗi, sẽ không có bất cứ ai có thể thay thế được em ấy"

Lâm Chí Huyền hét lớn:

"Không tin, chỉ là anh không nhận ra là anh cũng có tình cảm với em mà thôi, nếu không tại sao ngày hôm đó ở tiệc mừng công em chính mắt nhìn thấy anh và anh ta ở một góc hồ bơi, sau đó em gọi điện nói em bị tai nạn anh vẫn bỏ anh ta để chạy tới chỗ em đấy thôi"

Trình Kiệt không muốn giải thích nhiều với Lâm Chí Huyền, hay nói đúng hơn là với bất cứ những người khác, cả cuộc đời này hắn chỉ dành thời gian để giải thích tình yêu của mình với Tiêu Dật mà thôi:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...