🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 129: Tiêu Kỷ Mặc mất thích

Tiếng điện thoại liên tục réo vang, căn phòng nhỏ có một người nằm ngủ trên giường nhíu mày, phải mất một lúc người nọ mới có thể nặng nề với tay lấy điện thoại ở trên đầu giường đưa lên tai nói chuyện.

"Tiểu Dật, Kỷ Mặc mất tích rồi"

Tiêu Dật vẫn còn dư âm của việc ngày hôm qua dầm mưa, đầu óc choáng váng đau ê ẩm vừa nghe thấy lời mẹ Tiêu nói liền ngay lập tức ngồi dậy khiến cho tầm nhìn phía trước cũng bị vô số những đốm đen che phủ, trong nhất thời vẫn chưa thể nhìn rõ được cảnh vật trong phòng:

"Mẹ nói cái gì?"

Mẹ Tiêu vừa mới nhận được điện thoại của cô giáo ở nhà trẻ của Tiêu Kỷ Mặc hỏi tại sao hôm nay không thấy Tiêu Kỷ Mặc tới lớp liền hốt hoảng ngay lập tức gọi báo ngay cho Tiêu Dật:

"Ngày hôm nay mẹ đưa Kỷ Mặc tới cổng trường, nó nói muốn tự mình đi vào lớp học, vừa mới rồi cô giáo lại gọi nói không có Kỷ Mặc ở trong lớp... này là lỗi của mẹ... là lỗi của mẹ, nếu Kỷ Mặc có chuyện gì..."

Mẹ Tiêu ở bên này vừa khóc vừa tự trách cứ bản thân, Tiêu Dật trong lòng cũng rối như tơ vò:

"Mẹ à, không có chuyện gì đâu, con sẽ đi tìm Kỷ Mặc"

...

"Kỷ Mặc mau thức dậy đi"

Trình Kiệt đưa tay sang bên cạnh khẽ lay Tiêu Kỷ Mặc tỉnh dậy, Tiêu Kỷ Mặc khẽ co người lại nhíu mày chậm rãi mở mắt ra, cậu phát hiện không gian xung quanh rất xa lạ không có một bóng người, tâm hồn bé nhỏ nhanh chóng nhảy lên một cái đột nhiên nghĩ ngay đến Tiêu Dật, cậu bây giờ muốn về nhà với ba của mình:

"Cháu muốn về"

Trình Kiệt không trả lời Tiêu Kỷ Mặc, hắn mở cửa xe bước xuống sau đó liền vòng sang bên cạnh mở cửa xe cho Tiêu Kỷ Mặc:

"Tại sao đột nhiên lại đòi về nhà?"

Tiêu Kỷ Mặc bắt đầu cảm thấy rất lo lắng, cậu chưa bao giờ đi tới nơi xa lạ mà không có Tiêu Dật đi cùng cả. Tiêu Kỷ Mặc đợi Trình Kiệt tháo dây an toàn cho mình rồi chậm nhảy bước xuống xe:

"Cháu nhớ ba của cháu"

Trình Kiệt ngẩn người nhìn Tiêu Kỷ Mặc rất lâu, đứa nhỏ này dường như không thể rời xa Tiêu Dật được, ngay cả bản thân hắn lúc trước cũng nghĩ không thể nào không có cậu, Tiêu Kỷ Mặc đã có Tiêu Dật trong vòng 4 năm còn hắn đã không thể ở bên cạnh cậu 5 năm rồi, đứa nhỏ này sao có thể thản nhiên đòi Tiêu Dật dễ dàng như vậy được. Trình Kiệt nghiêm mặc xoay người bước đi trước:

"Mau đi thôi, chú có một số công việc cần giải quyết, đợi chú giải quyết xong rồi sẽ đưa cháu đến cưỡi ngựa gỗ"

Tiêu Kỷ Mặc ngồi xổm xuống ngay tại chỗ, cậu đưa đôi tay bé nhỏ lên che mặt khóc oa oa:

"Cháu muốn về với ba của cháu hu hu"

Trình Kiệt nhíu mày dừng bước, hắn quay lại phía sau nhìn đứa nhỏ đang ăn vạ kia rất lâu, hắn muốn cùng Tiêu Kỷ Mặc đo độ gan lì, xem hắn và cậu ai chịu lên tiếng trước, nhưng mà đến cuối cùng Trình Kiệt vẫn là sợ hãi, sợ đứa nhỏ kia vì khóc mà có mệnh hệ gì thì hắn sẽ không thể dùng nó để uy hiếp Tiêu Dật được. Trình Kiệt bước tới, hắn cúi người bế lấy Tiêu Kỷ Mặc ở trên tay:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...