🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 124: Em xin lỗi Trình Kiệt

Trình Kiệt đưa Tiêu Dật đến nhà Phó Thiến đón Đại Nhân rồi lại chở cậu về khu nhà ở, lúc xe dừng lại ở trước cửa khu chung cư rồi ai đó còn luyến tiếc lôi lôi kéo kéo không muốn cho Tiêu Dật rời đi.

"Tiểu Dật, nếu như trong người không khỏe phải gọi điện cho anh ngay đã biết chưa?" Trình Kiệt một bên đưa tay xoa xoa trán của Tiêu Dật, một bên lại cẩn thận kiểm tra xem chỗ bó bột của cậu có gì bất thường hay không.

Tiêu Dật nhìn người không có chuyên môn y tế nào đó cứ sờ qua sờ lại chỗ vết thương của mình liền buồn cười, giả bộ kêu đau:

"Anh đừng chạm, anh chạm đúng chỗ đau của em rồi"

Trình Kiệt gấp gáp thu tay lại:

"Em đau ở chỗ nào? Anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra"

Tiêu Dật cười khúc khích:

"Là đùa thôi, không sao cả"

Trình Kiệt nhíu mày vẫn không tin tưởng:

"Có thật là không sao hay không, hay là anh đưa em đến bệnh viện xem thử mới yên tâm được"

Tiêu Dật lắc đầu, tuy rằng trong người có vết thương vẫn đau nhức nhưng mà thấy ai đó hết lòng quan tâm cho mình như thế cậu liền cảm thấy vô cùng ngọt ngào:

"Không sao, anh còn không định đi làm là sẽ muộn đó"

Trình Kiệt nghiêng đầu qua hôn nhẹ vào môi của Tiêu Dật, đôi môi này rất nhanh thôi phải mất một khoảng thời gian khá lâu hắn mới có thể gặp lại, nếu như biết trước phải mất một khoảng thời gian dài nữa hắn đã chẳng nhanh chóng rời ra như thế này, nhất định phải hôn thật sâu, thật lâu...

Tiêu Dật nhíu mày khẽ quát Trình Kiệt:

"Đừng có lúc nào cũng như vậy nữa, để người khác nhìn thấy thì biết làm sao đây"

Trình Kiệt khẽ mỉm cười, dùng ánh mắt cưng chiều nhìn Tiêu Dật:

"Được rồi, buổi tối gặp"

Tiêu Dật nghịch ngợm đáp thế này:

"Không gặp"

Tiêu Dật bước xuống xe đứng đợi ở đó một lúc nhìn theo chiếc xe quen thuộc rời đi mới chịu quay trở lại vào nhà. Đại Nhân cực kỳ thông minh, nhìn thấy Tiêu Dật một tay không thuận cũng không bắt cậu bế nữa, cả một đường luôn theo sát cậu bước vào trong nhà.

Mẹ Tiêu ngày hôm qua nói sẽ đón chuyến xe lúc tám giờ, bây giờ gần mười giờ rồi hắn là sắp lên tới nơi. Tiêu Dật lấy điện thoại nhấn vào số của mẹ Tiêu gọi nhưng không có ai nghe máy cả, Tiêu Dật trong lòng cũng có một chút sốt ruột, đúng lúc này ngoài cửa liền truyền tới tiếng chuông, Tiêu Dật nhanh chóng bước ra ngoài mở cửa, vừa nhìn thấy mẹ Tiêu cậu liền nói:

"Mẹ..."

Lời vẫn còn chưa kịp nói hết đã bị mẹ Tiêu đưa tay tát mạnh vào má, Tiêu Dật ngây ngốc giật mình đứng im một chỗ, sau đó cậu phát hiện ra bên cạnh mẹ Tiêu còn có một người đàn ông nữa, người này cậu mới chỉ gặp qua một lần thôi nhưng vẫn còn có ấn tượng, bởi vì lần ấy cậu cùng Trình Kiệt gây nhau chính là vì người đó, người đó không ai khác là Thẩm Đào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...