🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 119: Hẹn hò không thành

Tiêu Dật muốn mở miệng nói với Trình Kiệt rằng đừng để cậu trở thành tất cả của hắn, nhưng mỗi khi lời nói định phát ra ngoài miệng rồi lại bị cậu nuốt trở về vào trong, đến cuối cùng cậu chỉ có thể im lặng. Có một sự thật rằng, cho dù Tiêu Dật có nói hay không nói thì Trình Kiệt cũng sẽ bỏ ngoài tai mà thôi, trong bộ não của hắn sẽ tự động thu nhận những lời nói hắn thích nghe, còn những lời mà hắn không thích sẽ tự động bị xóa sạch.

"Anh rất thích em, cực kỳ thích em, thích em đến mức không thể không có em được..." Trình Kiệt nói

Tiêu Dật không muốn nghe thêm nữa, cậu sợ mình càng nghe sẽ càng thấy đau lòng mà luyến tiếc, cuối cùng liền đưa tay bao lấy gương mặt của Trình Kiệt, ngẩng đầu hôn vào môi hắn, muốn mang nụ hôn này ngăn cản lời nói kia. Nước trong bồn trải qua một thời gian đã không còn nóng nữa, nhưng điều đó cũng không cản trở được việc có hai người đang quấn quýt lấy nhau, Trình Kiệt đỡ lấy cần cổ phía sau của Tiêu Dật, đầu lưỡi mềm mại chậm rãi kiên định tiến vào trong khoang miệng cậu, hôn đến khi bên khóe miệng cậu cũng có một dòng nước nhỏ trong suốt chảy ra, hôn đến khi hô hấp hai người trở nên gấp gáp, hôn đến khi thần trí mê muội, hôn đến khi Tiêu Dật cả người mềm nhũn, nhưng nụ hôn này lại chẳng thể có cách xóa tan đi được sự ngổn ngang trong lòng cậu.

Cái gì gọi là nhất kiến chung tình, cái gì gọi là tình yêu sét đánh, thế gian này rốt cuộc có bao nhiêu người có được thứ tình yêu dễ dàng như thế. Nếu như chỉ vì một cái lãng mạn nhất thời, nếu như chỉ vì một cái bồng bột thoáng qua, liệu đã đủ để gọi là tình yêu hay chưa, tình yêu đích thực chính là thứ tình yêu bền vững nhất, chính là thứ tình cảm mà Tiêu Dật đang dằn vặt đau đớn, chính là cái sự bận lòng vướng víu một cứ tự nhiên ập tới thế này.

Tiêu Dật cậu cũng thích Trình Kiệt, thích đến mức cậu rất đau lòng thương tâm, thích đến mức không dám tưởng tượng ra việc nếu như sau này không có hắn nữa thì sẽ thế nào. Khóe mắt Tiêu Dật bất giác ẩm ướt, Trình Kiệt cảm thấy được vị mặn ấm nóng hòa vào trong khoang miệng liền giật mình buông Tiêu Dật ra, hắn phát hiện ra hồ ly nhỏ của mình thế nhưng đang khóc, chỉ cần cậu khóc hắn sẽ đau lòng vô lực, chỉ cần cậu khóc hắn sẽ lo lắng gấp gáp. Trình Kiệt đưa tay lên chạm vào khóe mắt của Tiêu Dật dịu giọng hỏi:

"Em sao thế, tại vì sao đột nhiên khóc?"

Tiêu Dật lắc đầu không nói, Trình Kiệt không có cách nào khác cả chỉ biết ôm lấy cậu khẽ vuốt nhẹ sống lưng nhỏ kia:

"Em đừng khóc có được không, em khóc lòng anh sẽ đau theo"

Cái gọi là đàn ông không nên rơi lệ trước mặt người khác đối với Tiêu Dật mà nói giữa người khác và Trình Kiệt là hai đối tượng hoàn toàn khác nhau. Trình Kiệt là người mà khi cậu ở bên có thể tùy ý muốn làm gì thì làm, ngay cả khóc trước mặt hắn cũng cảm thấy tự nhiên mà không cần phải che giấu cái gì cả. Trình Kiệt ôm lấy Tiêu Dật, ở bên cạnh cậu dỗ dành:

"Em sao thế, có phải cảm thấy không thoải mái ở chỗ nào hay không?"

Tiêu Dật bảo trì im lặng, cả người mệt mỏi cứ như vậy tựa vào vai Trình Kiệt, cảm nhận sự cưng chiều, lo lắng từ hắn. Trình Kiệt cúi đầu hôn xuống mái tóc của Tiêu Dật:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...