Chương 115: Em là động lực của anh
Trình Kiệt thu tay lại ý muốn bước xuống giường mở đèn lên nhưng mà hồ ly nhỏ trong lòng hắn đột nhiên chuyển mình nằm úp sấp lên người hắn hỏi:
"Anh định đi đâu thế?"
Trình Kiệt cả người không mặc đồ, Tiêu Dật cũng không mặc, nhiệt độ trên người của cậu cao hơn mức bình thường khiến cho hắn cũng bắt đầu khó kiềm chế, nhưng ngại sức khỏe của Tiêu Dật không được tốt cho nên Trình Kiệt mới trầm giọng đáp thế này:
"Anh qua kia mở đèn"
Tiêu Dật hôn lên môi của Trình Kiệt, bàn tay chuẩn xác nắm lấy tay của hắn, mười đầu ngón tay đan xen vào nhau. Tiêu Dật không muốn Trình Kiệt lại rời đi nữa, cho dù biết hắn chỉ muốn xuống giường mở đèn mà thôi, nhưng mà cậu hiện tại rất là mệt mỏi chỉ muốn Trình Kiệt ôm lấy mình:
"Không cần đâu, anh ôm em đi"
Trình Kiệt vòng tay ôm lấy Tiêu Dật vào trong lòng, hắn nghiêng người để cho cậu nằm xuống bên cạnh mình:
"Tiểu Dật, em làm sao thế?"
Tiêu Dật liên tục hôn tới cần cổ của Trình Kiệt, hôn lên ngực của hắn, bàn tay cũng không chịu yên phận mà khẽ vuốt ve bắp tay rắn chắc kia. Tiêu Dật sức khỏe đang không tốt, tâm trạng cũng không tốt, kể từ khi ba Tiêu mắng cậu cho đến hiện giờ cậu đã không dám gọi lại cho ba Tiêu nữa, Trình Kiệt hiện tại trở về rồi Tiêu Dật lại quen việc ỷ lại vào hắn, mọi khó khăn vốn dĩ của riêng cậu lúc này đều muốn hắn phải an ủi mình:
"Trình Kiệt, anh tại sao không muốn em nữa hả? Anh không thích em nữa rồi phải không?"
Đúng lúc này điện thoại của Trình Kiệt lại vang lên, hắn nhíu mày đưa tay với lấy điện thoại định tắt đi thì đã bị Tiêu Dật nhanh hơn một bức giật lấy đáp xuống dưới sàn rồi:
"Trình Kiệt, anh lại muốn đi đâu nữa hả?"
Trình Kiệt nghĩ Tiêu Dật nhất định có chuyện gì đó, nhưng bây giờ hắn cũng không có ý định truy hỏi nữa, việc trước mắt hiện tại vẫn là giải quyết hồ ly nhỏ đang không ngừng cọ cọ vào người hắn kia:
"Tiểu Dật, anh không đi"
Tiêu Dật ôm chặt lấy Trình Kiệt ấm ách nói:
"Ngày mai đừng đến công ty có được không, nghỉ một ngày có được không?"
Trình Kiệt rất nhanh đáp ứng:
"Được, ngày mai anh không đến công ty"
Tiêu Dật cảm nhận được ngón tay của Trình Kiệt đang trượt xuống phía dưới mông mình, cậu khẽ cong người ghé đầu vào lồng ngực hắn thở dốc. Thần trí của Tiêu Dật sớm đã bị hai viên thuốc cảm kia làm cho suy giảm, cậu chỉ cảm nhận được cả người mình rất nóng, mồ hôi đang không ngừng chảy ra, cảm nhận được có vật thể lạ xâm nhập vào nơi đó của cậu, vừa đau đớn lại vừa khoái cảm. Tiêu Dật thích Trình Kiệt ôn nhu với mình, thích cảm nhận được ham muốn của hắn đối với cơ thể cậu, chỉ có như vậy Tiêu Dật cậu mới có thể yên tâm được.
Trình Kiệt để Tiêu Dật nằm úp sấp lại, hắn từ phía sau mang vật to lớn của mình tiến vào động nhỏ chật hẹp kia, Trình Kiệt cúi đầu hôn lên vai của Tiêu Dật, hôn thật nhẹ nhàng yêu thương giống như là sợ sẽ làm cho hồ ly nhỏ của hắn đau. Nhiệt độ trên cơ thể của Tiêu Dật rất cao, nóng bừng khác thường, Trình Kiệt nghĩ muốn dừng lại nhưng Tiêu Dật lại liên miệng phản đối không muốn cho hắn dừng, chính vì thế hắn chỉ có thể tiếp tục làm thật cẩn thận.
Bình luận