🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: Lên văn phòng gặp tôi

Buổi sáng ngày hôm đó Tiêu Dật quả thật gọi điện cho ông chủ Trần báo xin nghỉ một ngày để xếp hàng đợi nộp hồ sơ dự tuyển, có một câu nói vừa rồi của Trình Kiệt thì cậu cũng yên tâm hơn. Ngày hôm nay số người đến báo danh đã giảm đi một chút, nhưng không khí dưới đại sảnh vẫn cứ ồn ào nhao nhao lên khiến cho người ta đứng bên cạnh nhau cũng phải lớn tiếng hơn một chút thì mới có thể nghe được đối phương nói cái gì. Tiêu Dật im lặng đứng ở một chỗ âm thầm quan sát tất cả mọi người xung quanh, nam nữ đều có đủ cả, có người nhìn vô cùng đẹp, có người dáng người cũng rất chuẩn, còn có người khi cười lên nhìn đặc biệt chói mắt, Tiêu Dật bắt đầu cảm thấy mất hy vọng dần. Tiêu Dật nắm chặt hồ sơ ở trong tay, đúng lúc này liền có một cô gái không biết từ đâu bước tới lên tiếng bắt chuyện với cậu:

"Xin chào, anh vẫn còn đến đây làm gì thế?"

Tiêu Dật nhìn cô gái trước mặt, cô ta có một mái tóc thẳng màu đen dài đến ngang vai, gương mặt cũng xem như là thanh tú, hiện tại đang mặc trên người một bộ váy liền màu hồng nhạt, Tiêu Dật nhìn sao cũng cảm thấy mình từ trước đến nay không quen cô gái này tại sao cô ta lại hỏi cậu như vậy:

"Thật ngại quá, chúng ta có quen biết nhau sao?"

Cô gái này tên Ân Tố Di năm nay 18 tuổi, lý do cô ta hỏi Tiêu Dật như vậy là bởi vì cô ta ngày hôm qua đứng ở dưới đại sảnh đợi đến lượt nộp hồ sơ đã nhìn thấy nhân viên Trình thị mang hồ sơ của Tiêu Dật đi:

"Em hôm qua nhìn thấy có nhân viên của công ty mang hồ sơ của anh đi rồi mà"

Tiêu Dật nghe vậy liền hiểu ra được:

"Cô hôm qua vẫn chưa nộp được hồ sơ sao?"

Ân Tố Di gật đầu:

"Đúng vậy, ngày hôm qua nhiều người quá, đợi đến lượt em thì họ nghỉ rồi, ngày hôm nay lại phải đến xếp hàng nộp lại"

Tiêu Dật không có ý định mang chuyện hồ sơ của mình nói ra với người này, nhưng mà dù sao cô ta cũng đã chủ động bắt chuyện với cậu rồi cho nên cậu sẽ cùng cô ta vui vẻ trò chuyện, chính vì thế lúc này Tiêu Dật liền đưa tay về phía trước ý muốn bắt tay cô ta:

"Tôi gọi là Tiêu Dật"

Ân Tố Di cũng mỉm cười bắt lấy tay của Tiêu Dật:

"Em gọi là Tố Di"

Tiêu Dật cùng Ân Tố Di vui vẻ đứng nói chuyện với nhau một lúc, thông qua đó cậu biết được cô gái này năm nay mới 18 tuổi và không có ý định học lên đại học mà trực tiếp muốn bước chân vào giới giải trí luôn. Tiêu Dật cảm thấy Ân Tố Di quyết định như vậy cũng không có gì là sai cả, dù sao thì đối với việc trở thành một nghệ sĩ thì tuổi càng trẻ sẽ càng có nhiều cơ hội thăng tiến hơn, hơn nữa đam mê của cô gái này là diễn xuất rồi có học thêm vài năm đại học nữa cũng không giúp ích được gì, chi bằng trực tiếp ra nhập một công ty chờ thời cơ đến khi mình nổi tiếng.

"Anh có nhìn thấy người phía đằng kia không, nghe nói là họ hàng với vị giám đốc nào đó trong Trình thị"

Tiêu Dật theo hướng chỉ tay của Ân Tố Di liền nhìn thấy được một người đàn ông cỡ trong khoảng tầm tuổi cậu đang ngồi vắt chéo chân trên một chiếc ghế, xem bộ mặt kia của cậu ta chính là kiểu rất kiêu ngạo:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...