Chương 109: Quyết định của Tiêu Dật
Lúc Tiêu Dật cùng Trình Kiệt bước xuống dưới đi tới chỗ đỗ xe của Trình Kiệt, Tiêu Dật phát hiện ra phía trước chiếc xe có một cột đèn đường vẫn đang sáng, điều đáng nói là mũi xe của hắn lại đâm sát vào cột đèn kia đến mức cả hai đều biến dạng, Tiêu Dật giật mình nhìn chằm chằm chiếc range rover bị méo đi một lúc rồi quay sang hỏi Trình Kiệt:
"Trình Kiệt, anh chạy xe kiểu gì thế?"
Trình Kiệt vòng qua bên kia mở cửa xe cho Tiêu Dật, hắn vừa mới rồi dừng xe lại không để ý mới đâm phải cột đèn này, hắn từ trước đến nay lái xe luôn rất cẩn thận cũng chỉ có duy nhất lần này thôi để xảy ra trường hợp này, có lẽ nguyên nhân kia chính là Tiêu Dật:
"Không sao đâu"
Trình Kiệt ngồi vào trong xe rồi Tiêu Dật liền quay sang quan sát hắn một hồi:
"Có bị thương chỗ nào hay không?"
Trình Kiệt kéo lấy tay của Tiêu Dật đặt vào trái tim mình khẽ nói thế này:
"Anh là vì vội vã đến tìm em"
Tiêu Dật giật mình thu tay lại:
"Anh sau này đừng như vậy nữa, cũng chỉ có nửa ngày không gặp mặt mà thôi... nếu như sau này..."
Trình Kiệt kéo Tiêu Dật ôm vào trong lòng:
"Tiểu Dật, anh lo lắng em"
Tiêu Dật khẽ thở dài, từ lúc quen biết Trình Kiệt tới giờ cậu không hề nghĩ rằng hắn lại là người dễ kích động như thế, một câu anh lo lắng em này của Trình Kiệt cũng chính là câu cậu muốn nói cho hắn biết, hắn cứ như thế này thật sự khiến cho cậu càng lo lắng cho hắn hơn, lại càng khiến cho cậu phải khó xử không biết phải nên mở lời nói với hắn chuyện kia như thế nào:
"Trình Kiệt... em biết rồi"
Bởi vì Trình Kiệt từ lúc tan làm đến giờ chỉ luôn đi tìm Tiêu Dật cho nên hắn vẫn còn chưa ăn tối, ngày hôm nay Tiêu Dật cũng không có đi chợ cho nên trong tủ lạnh chỉ còn lại một chút đồ ăn. Tiêu Dật nói Trình Kiệt đi tắm, cậu nấu cho hắn một bát mỳ thịt thật lớn, lúc hắn vừa mới tắm xong liền có mỳ để ăn. Trình Kiệt nhìn bát mỳ trước mặt hỏi:
"Em không ăn sao?"
Tiêu Dật lắc đầu:
"Đã ăn rồi, anh ăn đi"
Trình Kiệt gật đầu cầm đũa lên gắp mỳ bỏ vào trong miệng nhai, Tiêu Dật ngồi chống cằm nhìn Trình Kiệt ăn được một lúc rồi mới chậm rãi nói ra quyết định của mình cho hắn biết:
"Trình Kiệt, em nghĩ muốn trở thành diễn viên"
Triệt Kiệt không cần suy nghĩ nhiều liền gật đầu:
"Được"
Tiêu Dật lại nhẹ nhàng nói với hắn:
"Nhưng mà em muốn tự mình làm"
Trình Kiệt dừng lại động tác ngẩng đầu nhìn Tiêu Dật, Tiêu Dật khẽ nói tiếp thế này:
"Cho nên em không muốn ở lại Trình thị nữa"
Trình Kiệt đặt đũa xuống bàn:
"Em nói sao? Không phải nói mong ước lớn nhất của em là trở thành nghệ sĩ chính thức của Trình thị sao"
Bình luận