Chương 107: Anh mới là người xấu
Lúc Trình Kiệt và Tiêu Dật đến văn phòng thì Tiểu Khiết đã ngồi ở bên ngoài chỗ làm việc của mình rồi:
"Trình tổng, Tiêu Dật hai người đến rồi sao"
Trình Kiệt khẽ gật đầu xem như chào hỏi, Tiêu Dật trên tay cầm một túi bánh bao nho nhỏ dừng lại chỗ làm việc của Tiêu Khiết. Ngày hôm qua Tiểu Khiết nhắn tin than thở với Tiêu Dật rằng cô bị Trình Kiệt bắt làm tăng ca đến tối muộn mới được về, Tiêu Dật đương nhiên là người hiểu chuyện ngày hôm nay liền mua đồ ăn sáng tới cho Tiểu Khiết:
"Tiểu Khiết cho cô, là bánh bao của tiệm A nổi tiếng đó"
Tiêu Khiết vui vẻ cầm lấy túi bánh bao kia, ánh mắt lơ đãng nhìn tới phía cần cổ của Tiêu Dật rồi bĩu môi:
"Chẳng trách Trình tổng lại gấp gáp muốn về nhà như vậy, thì ra là ở nhà có một con hồ ly"
Tiêu Dật hả một tiếng, Tiểu Khiết đánh vào vai Tiêu Dật một cái:
"Cần cổ cậu kia, có chỗ nào không lành lặn hay không?"
Tiêu Dật hiểu ý vội vã mang cổ áo kéo cao lên một chút, cậu khẽ ho nhẹ định hỏi Tiểu Khiết một số chuyện:
"Tiểu Khiết, tôi hỏi cô chuyện này..."
Tiêu Dật còn chưa kịp hỏi thì Trình Kiệt đã đích thân đi ra ngoài cửa lạnh giọng gọi cậu vào trong rồi:
"Tiểu Dật mau lại đây"
Tiểu Khiết thấy ông chủ của mình đích thân ra gọi người làm sao còn dám giữ chứ, chính vì thế vội vã xua tay với Trình Kiệt:
"Cậu mau mau vào trong đi, cậu còn đứng đây nữa có khi buổi tối tôi lại phải tăng ca, bánh bao ngon đến mấy chỉ sợ cũng không còn mạng mà ăn"
Tiêu Dật do dự cuối cùng vẫn đi vào trong văn phòng làm việc của Trình Kiệt, Trình Kiệt nhíu mày nhìn Tiêu Dật:
"Lại nói chuyện nữa, em rốt cuộc có bao nhiêu chuyện với cô ấy mà nói nhiều thế"
Tiêu Dật đi tới chỗ bàn làm việc nhỏ của mình ngồi xuống:
"Không có gì đâu, chỉ là trao đổi vấn đề công việc mà thôi"
Trình Kiệt khoanh tay trước ngực có điểm bực bội:
"Công việc? Nếu là vấn đề công việc không phải hỏi anh là đúng người nhất rồi hay sao!"
Tiêu Dật khẽ liếc mắt nhìn Trình Kiệt bĩu môi nửa đùa nửa thật thăm dò Trình Kiệt:
"Không biết xấu hổ, hỏi anh anh không trả lời, em mới phải đi hỏi cô ấy"
Trình Kiệt xoay người đi về phía bàn làm việc của mình:
"Lát nữa anh có hẹn với đối tác cần phải ra ngoài một lúc, em ở văn phòng không có được lén lút ra ngoài nói chuyện với cô ấy có biết chưa"
Tiêu Dật ừ nhẹ, cậu cũng không hỏi rằng Trình Kiệt đi đâu, càng không tức giận vì Trình Kiệt lại ghen tuông trẻ con như vậy. Trình Kiệt cũng có điểm bất ngờ, hắn hỏi thêm một câu hỏi nữa:
"Như vậy lát nữa em có muốn ăn gì hay không?"
Tiêu Dật vẫn một bộ dạng chăm chỉ đánh máy:
Bình luận