Chương 104: Ỷ lại
Ở bên này Trình Kiệt vừa nói chuyện điện thoại xong với Tiêu Dật thì Tống Ngộ Phàm liền nghi hoặc nhìn hắn rất lâu, ngày hôm nay bởi vì Trình tổng giám đốc lớn của chúng ta đi tiễn người yêu về quê cho nên hại Tống Ngộ Phàm cậu đây đến hiện tại vẫn phải ngồi ở chỗ này tăng ca chưa được về ăn cơm. Tông Ngộ Phàm trên tay cầm một văn kiện vẫn còn đang mở nhìn Trình Kiệt:
"Đúng rồi đó, chị tôi nói hai tháng nay cậu không đến tái khám rồi"
Chị họ của Tống Ngộ Phàm là Tống Tâm Lan là bác sĩ riêng của nhà Trình Kiệt, nhà họ Trình có một chứng bệnh di truyền tính đến nay đã truyền từ đời này sang đời khác bốn đời rồi, đến đời của Trình Kiệt chính là đời thứ năm, tuy rằng Trình Kiệt vẫn chưa khi nào bị phát bệnh cả nhưng qua lần kiểm tra Tống Tâm Lan vẫn đưa ra một kết luận rằng hắn có triệu chứng sẽ mắc phải căn bệnh di truyền kia. Hàng tháng Trình Kiệt đều phải đến chỗ của Tống Tâm Lan làm một vài kiểm tra, nhưng hai tháng gần đây thời gian của hắn hầu như đều ở bên cạnh của Tiêu Dật cho nên hắn mới không tới bệnh viện của Tống Tâm Lan nữa:
"Ngày mai tôi sẽ đến"
Tống Ngộ Phàm đặt văn kiện xuống bàn, vừa mới rồi cậu có lơ đãng nhìn thấy biểu hiện kỳ quái khác thường của Trình Kiệt cho nên mới có điểm lo lắng một chút:
"Cậu đừng chủ quan, cho dù chứng bệnh này trước mắt không có nguy hiểm đến sức khỏe nhưng mà..."
Trình Kiệt cũng cảm nhận được hắn càng ngày càng dễ phát bệnh, nhưng bệnh tình này vẫn có thể trong tầm kiểm soát của hắn được:
"Được rồi, cậu so với chị của cậu còn nhiều lời hơn đó"
Tống Ngộ Phàm gấp lại văn kiện rồi vươn vai một cái:
"Ngày mai đi khám luôn đi, đợi đến khi Tiêu Dật trở về rồi cậu lại nói cậu không có thời gian"
Nhắc đến Tiêu Dật, Trình Kiệt lúc nào cũng rất là ôn nhu, ngay cả ánh mắt của hắn cũng lóe lên tia cười. Tống Ngộ Phàm nhận ra được điều này liền bĩu môi:
"Chúng ta đi ăn cơm đi, cậu còn muốn bóc lột sức lao động của tôi đến khi nào nữa nữa đây"
Lúc xuống thang máy Tống Ngộ Phàm có đưa ra lời đề nghị với Trình Kiệt:
"Lát nữa có muốn đến bar chơi một chút cho thoải mái hay không?"
Trình Kiệt từ chối thẳng thừng:
"Không cần, hôm nay tôi rất mệt"
Tống Ngộ Phàm khinh bỉ:
"Kiếm cớ cái gì, cậu yên tâm đi tôi cũng không nói cho Tiêu Dật biết là cậu đêm nay đi bar đâu"
Trình Kiệt liếc mắt nhìn Tống Ngộ Phàm đáp một câu thế này:
"Muốn người ta không biết chi bằng mình không làm thì tốt hơn"
Tống Ngộ Phàm bật cười ha ha:
"Trình Kiệt, không ngờ cậu cũng có ngày này".
...
Buổi sáng ngày hôm sau Trình Kiệt tới công ty chủ trì một cuộc họp đánh giá tổng kết các phòng ban, một tiếng sau khi cuộc họp kết thúc hắn liền rời khỏi đó đi đến bệnh viện của Tống Tâm Lan.
Bình luận