Chương 103: Hay là anh đến chỗ em nhé
Tiêu Dật vừa xuống sân bay liền đón một chiếc taxi về nhà, bởi vì nhà của cậu ở trong ngõ cho nên taxi căn bản không thể tiến vào được. Tiêu Dật mang theo vài túi đồ lỉnh kỉnh bước xuống xe, ngoài quần áo của cậu ra thì còn có thêm vài món đồ bổ cho ba Tiêu cùng mẹ Tiêu, dĩ nhiên cũng không thể thiếu quà cho Tiêu Lãng được. Lúc Tiêu Dật xuống xe đi vào trong nhà, ngoài đầu ngõ có mấy bác gái vừa nhìn thấy cậu liền nhiệt tình vô cùng khiến cho cậu cũng phải bất ngờ.
"Tiểu Dật về nhà rồi đó hả?"
Tiêu Dật nghiêng đầu phát hiện ra là thím Hoa ở cuối xóm, mấy lần về nhà đều là do cậu mở miệng chào hỏi người này trước, không ngờ hiện tại thím Hoa này lại chủ động lên tiếng như vậy:
"Thím Hoa đi chợ sao?"
Trương Hoa dừng xe đạp ở bên cạnh Tiêu Dật nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới rồi cười lớn:
"Ở trên thành phố có khác ra dáng hẳn"
Thím Hoa này trong xóm nổi tiếng là dâu nhà giàu, ra đường cho dù nhìn thấy ai cũng đều ngẩng cao đầu kiêu ngạo chưa bao giờ chịu mở miệng ra khen người ta một câu, bây giờ lại làm ra vẻ thân thiết với cậu quá mức như thế thật đúng là kỳ lạ. Tiêu Dật cười cười gật đầu:
"Vậy cháu đi trước đây"
Tiêu Dật bước đi tiếp lại gặp hai vợ chồng cô chú Đồng đang ngồi ở trước quán tạp hóa nhỏ:
"Tiểu Dật về quê đó hả?"
Tiêu Dật dừng bước quay sang khẽ gật đầu:
"Chào cô chú Đồng"
Cứ như thế cứ như thế cho đến khi Tiêu Dật về đến trước cửa nhà đã nghe hơn chục câu Tiểu Dật về quê đấy hả, Tiêu Dật cũng chẳng hiểu tại sao mọi người đột nhiên lại đối với cậu nhiệt tình như thế, nghĩ nghĩ một hồi Tiêu Dật liền đoán hẳn là mình trên người mặc quần áo hàng hiệu cho nên mọi người liền nghĩ cậu có tiền, dĩ nhiên người có tiền đi đến đâu cũng đều được đón tiếp nhiệt tình như vậy rồi. Tiêu Dật về đến nhà là mười giờ trưa, giờ này chỉ có mình Tiêu Lãng ở nhà mà thôi, ba Tiêu vẫn còn ở trên văn phòng xã, mẹ Tiêu thì ở tiệm ăn ngoài phố. Tiêu Dật vừa về đến nhà Tiêu Lãng liền chạy ra nhìn cậu một lượt rồi giúp cậu cầm túi đồ trên tay:
"Dật ca, anh về sớm vậy..."
Tiêu Dật cảm thấy thái độ của Tiêu Lãng rất khác thường, dường như là em trai có điều gì đó muốn nói với mình vậy:
"Tiêu Lãng, có chuyện gì sao?"
Tiêu Lãng xoay người mang đồ đạc của Tiêu Dật để vào bên trong:
"Không có gì cả, Dật ca anh đi tắm đi sau đó chúng ta đến quán của mẹ ăn cơm"
Tiêu Lãng không có ý định nói nên Tiêu Dật cũng không hỏi nữa, Tiêu Dật vào trong phòng mở túi đồ lấy quần áo, lúc lấy đồ đi thay vẫn còn không quên mang điện thoại ra nhắn tin cho Trình Kiệt. Hiện tại vẫn trong thời gian làm việc của Trình Kiệt cho nên Tiêu Dật mới không muốn gọi điện thoại ảnh hưởng đến hắn, cậu chỉ đơn giản nhắn một tin thông báo đã đến nơi mà thôi, nhưng mà tin nhắn vừa mới được ấn nút gửi đi một chút thôi thì ngay lập tức điện thoại của Tiêu Dật đã rung lên, Tiêu Dật một tay cầm quần áo một tay mang điện thoại đi vào phòng tắm.
Bình luận