🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 60: 60

Tác giả: Công Tử Vu Ca.

Chuyển ngữ: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.

Song Phúc thấy bệ hạ bước vào, vội cúi mình hành lễ.

Phù Diệp quay đầu, thấy Phù Hoàng, mặt hắn đỏ ửng lên.

Lúc sáng sớm, hắn còn ôm cổ y trong rèm hồng âu yếm, giờ đây có lẽ vì ánh sáng ban ngày quá rực rỡ, nhìn thấy Phù Hoàng, hắn bỗng thấy ngại ngùng.

Phù Hoàng ngồi xuống đối diện hắn, sai Tần nội giám truyền bữa.

Lúc này, trên người cả hai dường như vẫn lưu lại hơi ấm và mùi vị của nhau, tình ý thắm thiết ấy vấn vương trong ánh mắt.

Phù Hoàng hỏi: "Đỡ hơn chưa?"

Phù Diệp gật đầu.

Thực ra không, vẫn rất đau.

Nhưng hắn cam lòng.

Hắn không bình tĩnh được như Phù Hoàng, đêm qua khi Tần nội giám mang nước vào, hắn đã trùm chăn kín đầu, giờ ban ngày gặp lại, vẫn không dám nhìn thẳng.

Phù Hoàng bảo Song Phúc: "Ngươi lui xuống trước, ta có chuyện muốn nói với vương gia của ngươi."

Song Phúc vội cúi đầu rời đi.

Sáng nay khi hầu hạ Phù Diệp mặc áo, hắn thấy trên cổ vương gia từng mảng từng mảng.

Rõ ràng là bị cắn.

Vương gia quý như vàng ngọc, sao hoàng thượng lần nào cũng đối xử với hắn như vậy?

Vương gia của hắn thật đáng thương!

Một người mỹ lệ như hoa, cảm giác như bị... bị vũ phu vậy!

Sau khi Song Phúc đi, Phù Hoàng đứng dậy, ôm Phù Diệp ngồi xuống.

Phù Diệp ngoan ngoãn dựa vào ngực y.

Hắn không nói gì, không làm gì, nhưng tai Phù Diệp đã đỏ bừng.

Như thể chỉ sau một đêm, hắn đã hoàn toàn trở thành thê tử nhỏ của y.

Trong lòng Phù Hoàng tràn đầy tình ý, lại có một khát vọng cồn cào, nghĩ rằng mình đã chinh phục hắn bằng bản lĩnh của một người đàn ông. Điều này khiến y tự hào, giọng nói cũng dịu dàng hơn: "Chờ một lát ra thành, em đừng tiễn nữa, kẻo lại khóc, ta cũng đau lòng."

Phù Diệp nói: "Huynh bảo đệ tiễn, đệ cũng không tiễn nổi. Thái hậu nhìn thấy, chắc sẽ hỏi tại sao đệ đi lại khập khiễng."

Phù Hoàng khẽ cười: "Đêm qua chưa đủ nhẹ nhàng sao? Thật là kiều diễm."

Phù Diệp không thể phản bác.

Bởi Phù Hoàng thực sự rất kiềm chế.

Hắn đều có thể cảm nhận được y hoàn toàn không buông thả.

Như thế cũng đủ lấy nửa mạng hắn.

Phù Hoàng nói những lời như vậy, chẳng chút ngại ngùng: "Ta sẽ không mãi nhẹ nhàng như thế. Những ngày ta không ở kinh thành, em nhớ bồi bổ, ăn nhiều, vận động nhiều, cưỡi ngựa bắn cung cũng được, nuôi dưỡng cơ thể khỏe mạnh, đợi ta trở về, hiểu chưa?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...