🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 50: 50

Tác giả: Công Tử Vu Ca.

Chuyển ngữ: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.

Phù Hoàng buông Phù Diệp ra, ánh mắt sâu thẳm đến mức khiến người ta phải khiếp sợ: "Đệ nói gì?"

Tần nội giám run rẩy toàn thân, trong lòng cũng muốn hỏi: "Vương gia, ngài đang nói gì vậy? Xin hãy nói lại một lần nữa!"

Trong lúc xúc động, lão liếc nhìn xung quanh, chợt cảnh giác, vội vẫy tay ra hiệu. Các thái giám dưới hiên lập tức cúi đầu rút lui.

Cứu họ với! Những gì họ vừa nghe được... Họ còn muốn sống! Họ ước gì mình bị điếc!

"Á á á á á!"

Chỉ còn Song Phúc đứng trơ ra đó, há hốc mồm nhìn vương gia, rồi lại nhìn hoàng đế, nước mắt chảy dài.

Phù Diệp nghĩ đến lúc nãy Phù Hoàng còn ôm hắn vào lòng, dịu dàng chiều chuộng từng lời. Nhưng chỉ cần hắn thốt ra câu "thích huynh", y liền biến sắc. Lý trí vốn đã tan biến, giờ đây sợi dây cuối cùng cũng đứt luôn.

Tiểu Ái: "Á á á, im miệng ngay đi!"

Phù Diệp giờ chẳng còn nghe thấy gì nữa, như bị Phù Hoàng tuyên án tử, liền buông bỏ tất cả, nhìn thẳng vào y: "Huynh cho rằng đệ yêu chính huynh của mình là điều ô nhục ư? Huynh nghĩ tội lớn nhất của đệ là dám yêu huynh sao?"

Biểu cảm của Phù Hoàng chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ: kinh ngạc.

Tiểu Ái: "Á á á á á!"

Phù Diệp khóc như mưa: "Đệ còn phạm tội khi quân, đệ... đệ căn bản không phải Lục hoàng tử... đệ..."

Chưa kịp nói xong, mặt hắn đỏ bừng, mắt tối sầm, người đổ gục vào lòng Phù Hoàng.

Tiểu Ái: "Á á á á á!"

Tình yêu thật đáng sợ, mê muội đến mức mạng sống cũng chẳng thiết!

---

"Thanh Nguyên Cung, Xuân Triều Đường."

Mấy vị thái y lần lượt bắt mạch cho Phù Diệp, rồi cùng thở dài quay lại bẩm báo với Thái hậu.

Trời ơi, lúc nãy vương gia đến thái y viện lấy mạch còn bình thường, sao giờ lại thành ra thế này!

Thái hậu chỉ cài một trâm gỗ đàn hương, trang phục giản dị khác thường. Bà vốn coi trọng dung mạo, mỗi lần gặp hoàng đế đều diện y phục lộng lẫy, lần này hẳn là vội vàng chạy đến, sắc mặt tái nhợt: "Hoàn vương thế nào rồi?"

Phật tổ ơi, lúc nãy ở Từ Ân Cung, Hoàn vương còn khỏe mạnh, nói muốn xuất cung, sao giờ lại thế này!

Bà giận dữ nhìn Phù Hoàng.

Mấy vị thái y vội cúi đầu: "Vương gia chỉ vì khóc quá nhiều nên ngất đi, không đáng ngại, nghỉ ngơi một lát sẽ tỉnh lại."

"Đúng vậy... Vương gia cũng tự nói như thế."

Thái hậu nghe xong liền đứng dậy đến bên giường Phù Diệp.

Vừa ngồi xuống, bà chợt thấy một chiếc áo bào hoa văn tử cách đặt bên cạnh.

Rất quen.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...