🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 39: 39

Tác giả: Công Tử Vu Ca.

Chuyển ngữ: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.

Lúc này, trăng sáng trên trời bị mây che khuất, nhưng sao trời lấp lánh rực rỡ. Sau khi tắt hai ngọn đèn, trong lòng lại như có thêm hai ngọn lửa.

Phù Diệp cảm thấy tim đập hơi nhanh.

Có lẽ là do hơi nóng bốc lên xung quanh, hoặc cũng có thể vì nơi đây chỉ có hắn và hoàng đế, mà y lại bảo hắn gọi như vậy.

Đột nhiên bảo hắn gọi như vậy, kỳ ghê á.

Hơn nữa, hắn không biết Phù Hoàng muốn hắn gọi y như thế nào trong tương lai.

Gọi "Phù Hoàng".

Hay gọi "ca ca".

Nhưng hắn cũng không dám hỏi lại.

Trong lòng nghĩ, nếu thật sự phải gọi "ca ca" liên tục, hắn sẽ ngại chết đi được.

Gặp phải một hoàng đế quái dị như vậy, thật khiến hắn không thể nào hiểu nổi. Cảm giác mâu thuẫn và bối rối lại trỗi dậy, mọi thứ dường như đều không bình thường.

Phù Hoàng không bình thường đã lây sang hắn, khiến hắn cũng trở nên hơi khác thường.

Cảm giác khó nắm bắt này khiến hắn mất đi sự lanh lợi thường ngày, trở nên thận trọng hơn.

Cánh tay Phù Hoàng dang rộng trước mặt hắn co lại rồi duỗi ra, phía trong cẳng tay nổi lên hai đường gân.

Hắn cảm thấy khí chất của Phù Hoàng thật sự đã thay đổi, có vẻ kiên định và mạnh mẽ hơn. Lúc này, y như một cây tùng bách trải qua gió sương, toát lên vẻ đắng cay, thân thẳng đứng, vươn lên trời cao.

Hắn đứng dưới gốc cây ngước nhìn, thấy những cành cây như tấm lưới đen, sẵn sàng buông xuống và siết chặt, nhưng hắn không biết khi nào, nên chỉ có thể bất an.

Ẩn sâu trong đó dường như còn có chút mong đợi.

Hắn nhớ lại lần đầu gặp Phù Hoàng, khi đó hắn run sợ, sống chết không rõ, trong lòng đã mặc định Phù Hoàng là một bạo quân máu lạnh giết người không chớp mắt. Vì vậy, khi bước vào Thanh Nguyên Cung đầy mùi thuốc, như bước vào địa ngục, hắn nằm rạp xuống đất, nhìn thấy đôi chân trần của Phù Hoàng, tựa như sắp đạp lên cổ hắn.

Một cơn gió thổi qua, từ đám hoa mẫu đơn mang theo hương thơm làm tan làn sương trắng, hắn cảm thấy phần cơ thể trên mặt nước như muốn dựng đứng lên vì sợ hãi.

Hắn nghĩ mình cần nói điều gì đó để thay đổi không khí lúc này.

Hắn không suy nghĩ logic, tự nói: "Lúc ở chùa Pháp Hoa, ta có trò chuyện với An Khang quận vương, hắn là người phong nhã, thậm chí còn biết hưởng thụ hơn cả ta. Hôm đó ta trò chuyện với hắn, lão nô tài của hắn bước vào báo tin, nói rằng quả vải tươi hắn muốn đã tới, chỉ hỏi hắn muốn kết hợp với hoa màu gì. Ta hỏi kỹ mới biết, gần đây trong giới quý tộc kinh thành đang thịnh hành 'Đan Lệ Cung', tức là treo quả vải tươi và nụ hoa mẫu đơn trong màn trướng, sau đó đóng cửa, buông rèm xuống. Một thời gian sau mở cửa bước vào, sẽ có 'mùi thơm vải thiều và mẫu đơn tràn ngập phòng, khiến người say ngay khi bước vào', xa xỉ hơn bất kỳ loại hương nào khác."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...