🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 34: 34

Tác giả: Công Tử Vu Ca.

Trans: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.

Phù Hoàng nghĩ, Phù Diệp vốn thích nam sắc, mà đã gọi là nam sắc, ắt không chỉ xem mỗi gương mặt.

Sắc đẹp của nam nhi, nhan sắc có lẽ y không đủ, nhưng còn có thứ khác.

Giờ thấy Phù Diệp mặt ửng hồng, không biết có phải do nóng hay không.

Y cũng nóng bức, nên không thể hỏi kỹ.

Chiếc bài ngọc màu đen vẽ rồng mà y tặng Phù Diệp, tưởng rằng khi hắn xuất cung sẽ không đeo, nào ngờ lúc hầu hạ hắn thay áo lại phát hiện Phù Diệp nhét vào trong lớp áo giữa, có lẽ là cảm thấy không hợp lễ chế, không muốn người đời nhìn thấy, nhưng lại biết y thích hắn đeo bên mình, nên mới như vậy.

Vừa rồi y trực tiếp treo lên đai điệp hý của hắn, hắn còn cười với y một cái.

("蹀躞带" (đai điệp hý) là loại đai lưng cổ của nam tử quý tộc thời Đường - Tống, thường khảm ngọc, trang trí tinh xảo, dùng để treo hộp thuốc, túi thơm, đồ trang sức.)

Hôm qua y còn hận hắn vô tình, quả thật không nên.

Phù Diệp thật sự... rất ngoan.

Phù Diệp rất ngoan, không có hai lòng.

Đều là lỗi của lũ đăng đồ tử kia.

("登徒子" (đăng đồ tử ) là một thành ngữ cổ trong tiếng Trung, xuất phát từ tác phẩm 《登徒子好色赋》 (Đăng Đồ Tử háo sắc phú) của Tống Ngọc (thời Chiến Quốc). Nó thường được dùng để chỉ những người đàn ông trăng hoa, mê gái, có hành vi tán tỉnh tục tĩu hoặc thiếu đứng đắn.)

Ngay cả vương gia cũng dám nhòm ngó, bọn họ xứng sao?

Ánh mắt y lướt qua đám người bên ngoài trại.

Tạ Lương Bích cùng mọi người đều đã đợi bên ngoài trại lớn từ lâu...

Ban đầu thấy các nội quan đều ra khỏi trại, đứng xếp hàng bên ngoài. Ánh nắng chói chang chiếu xuống chiếc trại vàng, bên ngoài binh mã tuy đông nhưng trật tự chỉnh tề, cả một vùng tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió vi vút thổi qua thảo nguyên. Không biết hoàng đế và vương gia trong trại đang làm gì.

Y bỗng nhớ lại lần đầu theo phụ thân đi săn xuân thuở thiếu niên. Võ Tông hoàng đế bấy giờ nổi tiếng háo sắc, thường mang phi tần theo dự săn. Khi hoàng đế sủng hạnh phi tần trong trường vây, các nội quan và cung nữ đều đứng vây quanh trại vàng như thế này. Phụ thân thường dặn y không được đến gần.

Tạ Lương Bích trong chốc lát chìm vào hồi ức, mãi sau mới thấy hoàng đế và vương gia bước ra, cả hai đều đã thay bộ săn phục.

Vương gia khiến người ta sáng mắt. Có lẽ do săn phục bó sát hơn nên trông càng tinh xảo tú lệ, so với bộ trang phục lúc rời chùa Phúc Hoa càng thêm nổi bật. Chiếc bài ngọc đen long văn ngự dụng đeo bên hông như điểm xuyết cho vẻ yêu kiều.

Còn hoàng đế dưới ánh mặt trời càng thấy gầy guộc. Dù mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng có lẽ do uy nghiêm thiên tử nên trông rất kiêu ngạo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...