🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 16: 16

Tác giả: Công Tử Vu Ca.

Trans: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.

Phù Diệp vết thương không nặng, nhưng bị mảnh vỡ cứa nhiều chỗ, không thể mặc quần áo, hắn dưỡng thương ở Thiên điện, Phù Hoàng bắt đầu thường xuyên đến thăm.

Cánh cửa nhỏ giữa Chủ viện và Phối viện không bao giờ đóng nữa.

Phù Diệp tuy lưu lạc ngoại bang nhiều năm, nhưng da dẻ cực kỳ mỏng manh, người cũng yếu đuối, mỗi lần thay thuốc lại rên rỉ không ngừng, Phù Hoàng đôi khi từ xa cũng nghe thấy.

Y từ mười hai tuổi ở lại kinh thành giữ thành đã cầm kiếm ra trận, không biết bao nhiêu lần bị thương, người đầy sẹo, có một năm trong doanh trại không có thuốc tê, vết thương sâu tận xương, nhưng khi chữa trị không hề kêu một tiếng, chỉ nghĩ mình là hoàng tử nên làm gương cho tướng sĩ, có lẽ chỉ khi đầu đau như búa bổ mất đi ý thức mới bộc lộ ra, y lấy làm xấu hổ, nên trong lòng càng thêm u uất hận thù.

Nhưng lúc này lại không thấy Phù Diệp giả tạo.

Có lẽ người này sinh ra quá yếu ớt, bây giờ như vậy cũng là vì y.

Y vốn không thích nợ ân tình, nhưng chỉ nghe tiếng rên rỉ này, dường như nỗi đau trên da thịt cũng chuyển sang người y, khó mà chịu nổi.

Đúng lúc Tần nội giám lại luôn miêu tả Phù Diệp đáng thương thế nào.

"Điện hạ nói da của ngài ấy nhạy cảm hơn người thường, thần kinh cảm giác phát triển, lão nô cũng không hiểu lắm. Có lẽ quý nhân sinh ra da mỏng."

"Điện hạ nói không thể nằm, một tư thế rất khó chịu, nên ngủ không ngon, hôm nay dường như lại gầy đi một chút."

Phù Hoàng chiều tối đến thăm Phù Diệp, nhìn kỹ, dường như thật sự lại gầy hơn. Hắn vốn đã yếu ớt, giờ mặc áo mỏng nằm sấp trên giường, eo thon nhỏ, xương bả vai nhô lên, quả thực đáng thương.

Y đang nhìn, Phù Diệp kéo chăn lên, che nửa dưới cơ thể.

Phù Hoàng thu ánh mắt lại, nói: "Truyền thiện."

Song Phúc và mọi người bưng thức ăn đến đây.

Phù Diệp thấy y cũng ăn ở đây, liền nói: "Thần đệ không đói, với lại người thần đệ mùi thuốc nồng, hoàng huynh sang phòng bên dùng bữa đi."

Phù Hoàng nói: "Vết thương ngoài da thôi mà cũng phải yếu đuối như vậy."

Phù Diệp quay đầu nhìn y, lại không dám cãi.

Hắn sợ đau đấy thì sao!

Vì cái này mà đến giờ hắn vẫn còn là trai tân!

Với lại hiện tại thần kinh cảm giác của hắn cực kỳ nhạy bén!

Hắn từ giường bò dậy, Khánh Hỷ khoác áo ngoài cho hắn, Phù Diệp nói: "Trước mặt hoàng huynh như vậy thật thất lễ."

Phù Hoàng chắc chắn ngoài hắn ra, không ai dám nói chuyện như vậy với y, tưởng y không nghe ra chút không ngoan ngầm trong giọng điệu.

Y cũng lười so đo, đợi Song Phúc bày xong, liền ngồi xuống ăn.

Y vẫn không có hứng thú ăn uống, kết quả Phù Diệp cũng ăn ít hơn trước rất nhiều.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...