Để thuận tiện, Đoàn Gia Hứa trực tiếp lái xe đến sân bay.
Vốn định nửa đường đưa cô về trường, nhưng cô lại muốn tiễn anh, Đoàn Gia Hứa cũng không ngăn. Trên đường, anh liên lạc với bên tài xế di động đến sân bay đi xe về, tiện thể chở Tang Trĩ về nhà.
Anh bình tĩnh giải quyết mọi việc, không có chút sốt ruột, ngược lại Tang Trĩ thì hoảng hốt nhìn đồng hồ, 1 năm nắm lấy tay anh, vừa đi nhanh vừa căn dặn: "Đừng lề mề nữa, nhanh lên không không kịp đâu."
Đoàn Gia Hứa ngoan ngoãn để cô dắt, cười nói: "Còn sớm mà."
Tang Trĩ: "Em đưa anh đến trạm kiểm tra an ninh rồi quay về bên tài xế di động đến là vừa."
Đoàn Gia Hứa nghĩ ngợi, không phản đối nói: "Được."
"Ngày Quốc tế lao động em bay về Nam Vu, anh không cần về Nghi Hà nữa." Tang Trĩ đi song song với anh, chậm rãi nói, "Thêm nữa, hôm vừa đặt trên mạng một ít thực phẩm, chắc ngày mai sẽ ship đến."
"Ừ."
"Anh đừng cứ ăn thức ăn ngoài, cũng không được vì ở một mình mà bỏ bữa. Nếu rảnh cứ qua nhà em ăn cơm, nếu một mình ngại thì kêu anh hai em cùng đi."
Đoàn Gia Hứa bật cười nói: "Đến tuổi lấy chồng rồi có khác, đã có dáng dấp chăm trẻ con rồi."
"Cái gì gọi là có dáng dấp chăm trẻ con?" Tang Trĩ nhìn anh, "Rõ ràng là một bộ dáng chiếu cố người lớn tuổi."
Nghe cô nói vậy, đuôi lông mày Đoàn Gia Hứa giương lên, tựa hồ không quá để ý: "Ồ? Có già hay không không quan trọng, quan trọng là vị trí."
"..."
"Là người nhà là được."
Chờ Đoàn Gia Hứa đi qua quầy kiểm tra an ninh, không thấy bóng lưng anh nữa, cô mới ra khỏi sân bay. Bác tài do bên kia tài xế di động cũng vừa đến, chào hỏi Tang Trĩ sau đó cùng về.
Cô mở Wechat, báo với Đoàn Gia Hứa một tiếng. Tang Trĩ bỏ đóng cửa sổ chat, buồn bực, ngán ngẩm nhìn màn hình điện thoại, đột nhiên thấy tin nhắn của Thi Hiểu Vũ.
Thi Hiểu Vũ: [Hôm nay em gặp Khương Dĩnh à?]
Tang Trĩ: [Vâng.]
Thi Hiểu Vũ: [Cô ấy vừa khóc gọi điện thoại cho chị, cũng không nói đã xảy ra chuyện gì...]
Thi Hiểu Vũ: [Gần đây tâm tình cô ấy không ổn lắm, nếu có làm gì không đúng, chị thay cô ấy xin lỗi hai người.]
Tang Trĩ trong thoáng chốc đã hiểu.
Đại khái là Khương Dĩnh không chịu nói, cho nên mới nhắn tin hỏi cô xem đã xảy ra chuyện gì.
Tang Trĩ súc tích tường thuật lại: [Gia Hứa và em đi ngang qua, thấy chị ấy bị một người phụ nữ khác mắng chửi, không có vấn đề nào khác. Chị ấy không làm chuyện gì không hay cả.]
Bên kia bỗng trầm mặc một lát, sau đó mới nhắn lại: [Chị hiểu rồi. Cám ơn em đã nói cho chị biết.]
Thi Hiểu Vũ giải thích thay Khương Dĩnh: [Chuyện này không liên quan gì đến cô ấy, bà bố dượng của Khương Dĩnh, mẹ cô ấy và bố dượng chuẩn bị li hôn.]
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?