Thuận theo động tác của anh, Tang Trĩ thấp mắt nhìn chằm chằm lên giao diện màn hình. Cô ngẩng đầu, bờ môi giật giật, muốn nói cái gì đó, nhưng Đoàn Gia Hứa đã đứng thẳng dậy.
Anh nhìn sâu vào đáy mắt cô vừa ôn nhu lại mập mờ.
Hàng ghế này tất cả đều là học sinh. Thấy động tĩnh bên này, không nhịn được nhìn sang hóng chuyện.
Phần lớn đều là người Tang Trĩ không biết. Ngồi bên cạnh có mấy bạn học là giáo sư dẫn theo, gặp nhau vài lần, nên cũng coi như quen biết, nhưng không thân thiết, vì vậy bọn họ cũng chưa từng gặp Đoàn Gia Hứa.
Sau khi nhắc nhở nhẹ nhàng một câu đó, Đoàn Gia Hứa cũng không nói gì thêm. Anh mỉm cười gật đầu tạm biệt cô rồi trở về vị trí khách mời.
Chờ sau khi hắn đi, các bạn cùng khoa bu lại hỏi han: "Tình huống gì thế? Oa, soái ca kia chọc ghẹo cậu sao? Thật tình, như phim, kí©h thí©ɧ quá."
"Nhưng mà," Ban học kia nhìn theo Đoàn Gia Hứa, "Cái kiểu khí chất soái ca, phong lưu này, thật sự giống mấy anh chàng lãng tử thả thính khắp nơi."
"..."
"Đúng đúng, mà cái khuôn mặt kia, tám, chín phần mười là một gã đào hoa, bạc tình suốt ngày trêu ong ghẹo bướm." Bạn học khác lại chậc chậc hai tiếng, lời nói mang theo mấy phần ý vị tán thưởng, "Mình chưa từng thấy qua loại con trai yêu nghiệt, họa thủy thế này ngoài đời."
Nghe thấy thế, Tang Trĩ quay đầu nhìn về phía cô bạn đó, ánh mắt phức tạp.
Bạn học: "Sao thế?"
"Người đó," Tang Trĩ nhịn không được nóng nảy, "là bạn trai mình."
"..."
Trầm mặc mấy giây, dường như bạn học kia có chút xấu hổ, cười khan hai tiếng, cứng rắn giải thích: "ý mình chính là: bạn trai cậu quả thật rất đẹp trai."
Tang trĩ không quá để ý, dù sao đúng là Đoàn Gia Hứa khiến người ta cảm thấy như thế. Cô cười nhẹ, giọng nói không mặn không nhạt: "Không sao, mình cũng đâu có tức giận."
Bạn học kia hiếu kì hỏi: "Hai người quen nhau như thế nào?"
Tang Trĩ cười: "Là bạn của anh trai mình."
"Wow, mình cũng mong có anh trai." Bạn học hâm mộ nói, "Tốt nhất cũng có mấy anh bạn thân có dáng dấp đẹp trai, nhã nhặn, không cần ăn ngắm cũng đủ no rồi."
Hai người lại hàn huyên vài câu.
Tang Trĩ bắt đầu chuyên tâm nhắn tin với Đoàn Gia Hứa.
Tang Trĩ: [Anh về khi nào?]
Đoàn Gia Hứa: [Sang nay.]
Tang Trĩ: [Vậy sao anh lại ở đây?]
Đoàn Gia Hứa: [Nghe em nói sẽ tham gia lễ trao giải, vừa hay công ty anh được mời dự, liền thuận tiện thay chị Giang đến.]
Tang Trĩ giận dỗi: [Hôm qua có người còn nói hôm nay không rảnh.]
Khiến tâm trang cô cả ngày không vui.
Đoàn Gia Hứa: [Chỉ muốn cho em một niềm vui bất ngờ thôi.]
Đoàn Gia Hứa: [Giận anh à?]
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?