Tiền Phi vốn đã hơi béo, sau khi kết hôn, được tình yêu vỗ về, nên tốc độ phát triển chiều ngang của hắn mắt thường cũng có thể thấy được. Truyện được Edit bởi Sắc - Cấm Thành. Re-up vui lòng xin phép và up sau page 5 chương. Không up 10 chương cuối và ngoại truyện. Cám ơn.
Có lẽ là cảm thấy nhịn chút thôi là xong.
Nhưng
không duy trì nổi quá 3s, Tiền Phi đã dựng hai tai lên, chỉ và Tang Diên hét lên: "Con mẹ nói sao cậu biết cân nặng của mình?"
"Đoán đúng rồi à?" Tang Diên lạnh lùng nói, "Tôi đã cố đoán thấp xuống rồi đấy."
Tiền Phi không chịu được sự tủi nhục này, nhìn về phía Đoàn Gia Hứa: "Lão Hứa, trông tôi có béo như vậy không?"
Đoàn Gia Hứa: "Không đâu."
Linh hồn nhỏ bé của Tiền Phi nhất thời được an ủi.
Hắn cố kìm nén cơn giận nhưng vẫn tức tối Tang Diên: "Đây là cậu ép mình, từ hôm nay trờ di cậu đừng có liên lạc với mình nữa, nếu không gặp một lần đánh một lần. Cút!"
Trầm mặc ba giây.
Đoàn Gia Hứa cười nhẹ bổ sung thêm: "Mình còn tưởng cậu lên 200 rồi cơ. Nếu mới 186 thì vẫn còn được."
Tiền Phi: "..."
Trong nháy mắt, phẫn nộ của Tiền Phi biến thành bi thương, ánh mắt nhìn Đoàn Gia Hứa không khác nào cô gái nhìn người đàn ông đã phụ bạc mình: "Tại sao cậu phải hùa với cậu ta công kích tôi chứ? Trước kia chính cậu đã nói mình là người cậu yêu nhất cơ mà?"
"Cậu lảm nhảm gì thế?" Đoàn Gia Hứa nói, "Để bạn gái tôi hiểu lầm không tốt đâu."
"..."
"Hơn nữa, đây còn là anh trai mình đấy." Đoàn Gia Hứa tay chống cằm, ánh mắt nhìn Tang Diên đến là dịu dàng: "Mình không giúp người trong nhà sao được."
Thấy được ánh mắt của anh, thái dương Tang Diên giật giật: "Sao cậu yêu đương vào lại buồn nôn thế?"
Tiền Phi chỉ đành dời trận địa: "Không chịu được nữa rồi, thật sự."
Tính tình Đoàn Gia Hứa rất tốt, mặc cho bọn họ trào phúng.
"Hồi xưa lúc cậu ta chưa yêu đương còn có thể cố mà nhịn được." Tiền Phi nói, "Bây giờ dính vào rồi, có khác gì con công đực không, ngày nào cũng phát xuân. Tôi thực không hiểu nổi sao em gái cậu lại chịu đựng được cậu ta."
"..." Đoàn Gia Hứa buồn cười: "Khoa trương vậy cơ à?"
"Cậu có thời gian thì soi lại mình trong gương đi." Dựa vào kinh nghiệm của mình, Tiền Phi tốt bụng nhắc nhở, "Con gái bây giờ không thích kiểu bạn trai suốt ngày dính lấy mình đâu. Kiểu như cậu ấy à, chưa tới một năm đã bị người ta chán rồi."
Nghe vậy, Tang Diên cũng quay sang nhìn Đoàn Gia Hứa. trông như điều suy nghĩ.
Không đợi Đoàn Gia Hứa trả lời, điện thoại di động đã vang lên. Là video call của Tang Trĩ. Khóe môi anh cong lên, cầm điện thoại chậm rãi nói: "Không ngại chứ?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?