🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Vụng Trộm Không Thể Giấu

Vụng Trộm Không Thể Giấu


Chương 79: Chia cho anh nửa cái giường

Rất nhiều năm trôi qua rồi.

Mỗi lần Đoàn Gia Hứa nhớ tới Hứa Như Thục khi còn sống, cảm giác áy náy vẫn vẹn nguyên như cũ, anh vẫn còn nhớ rõ khi đó mình vô dụng tới mức độ nào. Đây là điều mà cả đời anh không thể nào bù đắp được, cũng là chuyện khiến anh cả đời hối hận. Truyện được Edit bởi Sắc - Cấm Thành. Re-up vui lòng xin phép và up sau page 5 chương. Không up 10 chương cuối và ngoại truyện. Cám ơn.

Anh nhìn chằm chằm người đàn ông trên giường.

Không hiểu sao lại nhớ tới buổi sáng hôm đó, trước khi Đoàn Chí Thành ra ngoài còn hiền từ xoa đầu anh, cười nói: "Nếu kỳ thi lần này A Hứa vẫn giữ được vị trí thứ nhất, ba sẽ có quà."

Chớp mắt đã nhiều năm qua đi.

Dù anh chưa từng để tuốt mất vị trí thứ nhất nhưng lại chẳng thể nhận được món quà đó.

Đoàn Gia Hứa ngồi thẳng người, điều chỉnh cảm xúc. Dường như nhớ ra gì đó, khóe môi anh cong lên, thản nhiên nói: "Thôi coi như là chuyện đã qua rồi."

"Bây giờ con sống tốt lắm, đã gặp được một người muốn ở bên con." Đoàn Gia Hứa giúp ông kéo chăn, "Giờ cũng không còn cần ba nữa."

"..."

"Nhưng con vẫn hi vọng ba có thể tỉnh lại." Đoàn Gia Hứa cười, "Tự mình nhìn xem thế giới bây giờ đã thay đổi thế nào, ba đã bỏ qua bao nhiêu thứ."

Sau đó phát hiện ra rằng, rõ ràng lúc trước có rất nhiều lựa chọn.

Nhưng ba lại cứ phải cố chấp chọn một con đường không có lối về.

Trong túi của Tang Trĩ có một chai nước. Sau mấy chuyện xấu hổ đợt nghỉ lễ, cô có thói quen mang túi theo, bên trong cũng để không ít đồ, lúc ra ngoài cùng Đoàn Gia Hứa sẽ vô thức mang thêm một chai nước.

Ra khỏi phòng bệnh, cô dựa vào tường đứng chờ.

Ở đây cơ bản là phòng bệnh nặng. Mỗi phòng có 8 giường ngủ. Nhưng cũng có thể vì tình trạng cơ thể của Đoàn Chí Thành nên ông được nằm riêng một phòng.

Không gian chật hẹp, cách âm cũng không tốt.

Tang Trĩ đừng bên ngoài vẫn thoáng nghe được tiếng Đoàn Gia Hứa nói bên trong. Cô toan né, nhưng lại dừng lại, trầm mặc nghe Đoàn Gia Hứa nói chuyện.

Sợ anh phát hiện cô đang đứng ngoài, Tang Trĩ chỉ dám đứng một lúc, nhưng cũng hiểu được đại khái. Cô cũng thấy buồn theo, qua mấy giây, sống mũi đã bắt đầu cay.

Cuối cùng, Tang Trĩ vẫn ra cổng trung tâm, vào hàng tạp hóa mua một chai nước.

Đến lúc cô về tới, Đoàn Gia Hứa đã ra khỏi, đang đứng ở quầy làm thủ tục chuyển viện cho Đoàn Chí Thành.

Tang Trĩ đứng bên cạnh anh, đưa nước cho anh.

Đoàn Gia Hứa nhận lấy, hỏi: "Sao đi lâu vậy?"

"Phải xếp hàng." Tang Trĩ quen thuộc nắm lấy tay anh, nói bừa: "Ban nãy hơi nhiều người."

"Ừm." Đoàn Gia Hứa nắm chặt tay cô, đôi mắt cong lại, ngữ khí chậm rãi ấm áp: "Anh còn sợ em lạc. Dù sao cũng xong hết rồi, chúng ta về thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...