Có một thời gian Tang Trĩ ngủ không được sâu, nhưng tối hôm qua vận động kịch liệt, lại mệt mỏi vì vậy giấc ngủ này của Tang Trĩ phá lệ ngon giấc, đến khi tình lại cũng không biết đã là mấy giờ. Vì ngủ quá lâu, nên khi tỉnh lại đầu óc cô có điểm chậm chạp. Nhất thời nghĩ được gì, cũng không muốn động đậy, cô cứ nằm như vậy sững sờ một lúc, cho đến khi dần dần lấy lại ý thức, lật người xem đồng hồ báo thức đặt ở tủ đầu giường. Đã hơn 12h trưa.
Ánh mắt thoát lướt qua khung hình đặt bên cạnh. Tang Trĩ cẩn thận đặt nó lại ngay ngắn.
Trong khung ảnh là hình ảnh cô khi còn nhỏ, nhìn vừa non nớt, lại đáng yêu. Cô ngừng lại, dùng ngón tay vuốt ve khuôn mặt anh, lại đột nhiên nhớ đến trận hoan ái tối qua.
Mặt cô bỗng nóng bừng lại úp khung ảnh xuống.
Khi đó không để ý lắm, bây giờ nhớ lại, cảm thấy càng che giấu càng lộ liễu.
Lại nhìn tấm ảnh mấy giây, Tang Trĩ nhỏ giọng thầm thì: "Không thể đổi một tấm ảnh khác đẹp hơn sao?"
Tang Trĩ mỉm cười, ngồi thẳng dậy, chăn mỏng theo cử động của cô chậm rãi trượt xuống.
Cô thuận thế nhìn xuống, chú ý thấy mình đang mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình, trên người khắp nơi đều là dấu vết kịch liệt hôm qua. Tang Trĩ lúc này mới phát hiện ra mình đang mặc áo của Đoàn Gia Hứa, mà cũng chỉ gọi là trùm vào cho có, còn cái gì cũng không mặc.
Đau đớn hôm qua đã đỡ không ít.
Tang Trĩ xuống giường, cũng không thấy khó chịu, chỉ là đi lại hơi khó khăn. Chiếc áo này cô mặc không quen, cảm thấy hơi bối rối, chỉ muốn về phòng đổi một bộ quần áo khác.
Chưa kịp đi đến trước cửa, Đoàn Gia Hứa đã đẩy cửa bước vào. Thấy bộ dạng Tang Trĩ lúc này, đuôi lông mày hắn hơi nhíu. Từ trên xuống dưới chậm rãi nhìn cô một lượt, sau đó cùng cô đối mặt.
Thấy anh, Tang Trĩ lại nhớ đến việc hôm qua.
Không hiểu sao hai má nóng ran.
Lúc này cô cũng không biết dùng biểu cảm nào để nói chuyện với anh.
Tang Trĩ quay mặt, chủ động nói: "Anh không phải đi làm à?"
Đoàn Gia Hứa: "Hôm nay anh xin nghỉ."
Tang Trĩ lấy tay ôm lấy má, gật đầu nói: "Em đi rửa mặt."
Anh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán trên người cô. Anh vẫn đứng ở cửa, không hề có ý nhường đường, thấy cô đi đến thì cúi xuống như muốn hôn cô.
Tang Trĩ lập tức che miệng: "Người ta chưa đánh răng."
Đoàn Gia Hứa cười nhẹ, hôn lên mu bàn tay cô. Ánh mắt lướt xuống, nhìn khắp người cô không chỗ nào không lưu lại dấu hôn của anh, anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nói: "Nhìn đã thấy đau lòng."
Tang Trĩ không kịp phản ứng: "Dạ?"
Hắn như là đang trấn an, một chút xấu hổ cũng không có: "Lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn."
Tang Trĩ về phòng thay quần áo, tiện thể vào nhà vệ sinh đánh răng, rửa mặt. Nghĩ đến động tác khi nãy của Đoàn Gia Hứa, cô bỗng dừng lại, húp một ngụm nước, xúc miệng, nhả bọt ra.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?