Thời gian như quay lại năm đó.
Dưới cái lạnh thấu xương của Nghi Hà, đèn sân bay sáng trưng, dòng người vội vàng qua lại. Ở hàng ghế T3 cạnh lối ra, cô gái nhỏ đang cố gắng nhịn khóc, cùng khuôn mặt dịu dàng của của chàng trai tới đón cô.
Lúc đó mong mà không được, bây giờ có được rồi lại lo mất.
Cùng một nơi, đem toàn bộ những lời không dám nói năm đó nói ra, tất cả tâm tư che đậy bấy lâu nay, sự xấu hổ khi ấy đều bị xé mở.
Một lần nữa tái hiện lại
Chỉ mong rằng...
Anh có thể biến sự chật vật này của cô thành năng lượng, thành khôi giáp.
Nhìn chằm chằm dòng chữ trên tay hồi lâu, Đoàn Gia Hứa ngược lên nhìn Tang Trĩ, giọng nói khàn khàn: "Em sợ gì chứ?"
Tang Trĩ thút tha thút thít: "Sợ anh thấy em...
thấy em kì quái..."
Ý em là, khi còn nhỏ thế, ở cái tuổi chưa biết gì đã thích anh. Sau này gặp lại còn cố tình xa cách, dùng lời nói dối để che đậy một lời nói dối khác.
Chẳng phải rất kỳ lạ sao? Rất khó hiểu sao?
Còn nhỏ gần gũi với anh như thế, những yêu cầu vô lý, bảo anh đừng tìm bạn gái, rồi lại vô cơ xa lánh anh. Truyện được Edit bởi Sắc - Cấm Thành. Re-up vui lòng xin phép và up sau page 5 chương. Không up 10 chương cuối và ngoại truyện. Cám ơn.
Những lúc đó có phải anh thấy rất khó hiểu không?
Bây giờ chắc anh cũng hiểu được rồi, nguồn cơn của tất cả.
"Không kỳ quái chút nào." Đoàn Gia Hứa đưa tay lên lau nước mắt cho cô, thấp giọng dỗ dành: "Sao này gấp thế nào vậy? Anh lỡ tháo ra mất rồi."
Hai mắt Tang Trĩ đỏ ngầu, cầm lấy một đầu, chỉ theo nếp gấp.
Đoàn Gia Hứa làm theo. Dải giấy màu nhanh chóng trở về hình dạng của ngôi sao ban đầu.
Đoàn Gia Hứa cầm ngôi sao còn lại trong tay cô, chăm chú nhìn mấy giây rồi lại bỏ vào túi áo, lẩm bẩm: "Anh phải thu hết lại."
Tang Trĩ cúi đầu nhìn mũi chân không lên tiếng.
"Vậy tính ra," Đoàn Gia Hứa hạ thấp tầm mắt, cầm lấy tay cô, miết nhẹ đầu ngón tay, "Anh đã làm em khóc bao nhiêu lần rồi."
Nghe anh nói vậy, Tang Trĩ hít một hơi, nước mắt lại muốn rơi."
"Còn nói không phải bánh bao khóc nhè." Đoàn Gia Hứa đứng lên, nói: "Nào. Đứng dậy. Muốn ôm em nhưng ngồi như vậy khó quá."
Tang Trĩ lại quệt nước mắt đứng dậy.
Ngay lúc đó, Đoàn Gia Hứa cúi xuống, nhẹ nhàng ôm lấy cô. Một tay anh đặt sau gáy cô, vừa khẽ khàng vuốt ve, lại vừa
trấn an: "Sao đột nhiên lại nói chuyện này với anh?"
Giọng Tang Trĩ vẫn nghèn nghẹt, có vẻ hơi buồn bực: "Đột nhiên muốn nói."
"Đi sớm như thế," Đoàn Gia Hứa hơi ngừng lại, lúc này mới phản ứng được, "Là muốn nói với anh chuyện này sao?"
Tang Trĩ trầm mặc mấy giây, nhỏ giọng đáp: "Đến tìm anh, tiện thể nói ra luôn."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?