Về đến nhà, Tang Trĩ đổi dép, ngồi về chỗ cũ.
Tang Vinh và Lê Bình vẫn đang ở phòng khách, nhưng lại không nói lời nào. Một người đang xem tivi, người còn lại đang đọc sách. Trong phòng chỉ còn tiếng từ tivi,quá khác biệt so với không khí náo nhiệt ban nãy.
Lê Bình nhìn cô, thuận miệng nói: "Về rồi đấy à?"
Tang Trĩ với lấy quả cà chua trong bát trái cây, bỏ vào miệng. Cô cởϊ áσ khoác, thưa: "Đến cổng tiểu khu anh ấy bảo con lên đi."
Lê Bình gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Tang Trĩ ăn hoa quả, mắt đảo qua đảo lại giữa hai người. Cô cảm thấy Đoàn Gia Hứa biểu hiện rất tốt, cẩn thận mở lời: "Ba! Mẹ! Hai người thấy thế nào?"
Ánh mắt Lê Bình vẫn hướng về phía tivi: "Cái gì thế nào?"
"Nhiều năm không gặp rồi," Tang Trĩ nhỏ giọng nói, "Bây giờ gặp anh ấy rồi, cũng hàn huyên đôi câu, thái độ của hai người có thay đổi chút nào không?"
Tang Vinh cười nói: "Thằng bé là người tốt."
Tang Trĩ vội vàng phụ họa: "Đó đó, anh ấy rất tốt mà."
"Rất ưu tú, mặt nào cũng tốt cả. Lúc cậu ấy còn học đại học, dù không gặp được mấy lần, nhưng cũng thấy được đứa trẻ này rất có tiền đồ." Ánh mắt Tang Vinh vẫn đặt trên quyển sách, giọng nói hòa ái vô cùng, "Nhiều năm như vậy thằng bé chỉ có một mình chắc cũng chẳng dễ dàng gì."
Tang Trĩ dừng lại, định nói gì đó.
Tang Vinh không nói gì thêm, đột nhiên chuyển chủ đề, cười: "Trước đó ba cũng nghe mẹ con nói rồi, lần đầu tiên con gặp Đoàn Gia Hứa đã khóc toáng lên không biết xấu hổ gì hết."
Lê Bình cười: "Làm mẹ còn tưởng bị làm sao, thì ra là muốn trêu A Diên."
Đột nhiên nhắc tới chuyện này, Tang Trĩ cũng thấy hơi mất mặt: "Vậy mới là trẻ con chứ."
"Dạo này hay nhớ lại chuyện hồi xưa, lúc con còn nhỏ, thân thể không được khỏe mạnh cho lắm." Tang Vinh gấp quyển sách trong tay lại, như đang chìm vào hồi tưởng, "Mấy ngày đầu không phải dị ứng thì là phát sốt. Ba và mẹ con ngày nào cũng phải thay nhau chạy tới bệnh viện, nhìn con cứ khóc mãi không ngớt, khóc đến mức không còn sức mà khóc tiếp nữa."
Lê Bình cũng tắt tivi đi.
"Ba mẹ biết con khó chịu, nhưng lại không làm gì được. Anh con lúc ấy vẫn còn nhỏ, không vui lắm khi có con, nó sợ có con rồi, ba mẹ sẽ không thương nó nữa." Tang Vinh vừa cười vừa nói, "Nó còn viết trong sổ tuần là, thà trong nhà nuôi một con chó còn hơn đứa em gái này."
Tang Trĩ nghe vậy tức lắm.
Không chờ cô lên tiếng, Tang Vinh nói tiếp: "Nhưng lúc con nằm viện, nó không được gặp con thì ngày nào cũng phải bám theo ba mẹ đến bệnh viện. Ba muốn trêu thằng nhóc, hỏi nó hay là vứt con đi nhé còn làm nó khóc lên khóc xuống.
"..." Tang Trĩ liếʍ môi, "Sao đột nhiên lại nhắc tới chuyện này chứ."
"Nghĩ lại thấy kỳ diệu thật đấy, cảm giác như chuyện mới ngày hôm qua vậy." Tang Vinh nói, "Mà bây giờ, cả hai anh em đã muốn kết hôn rồi."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?