"Tuổi tác thực thực không còn nhỏ," Đoàn Gia Hứa cũng không thèm để ý ai đó vừa chê mình già, khí định thần nhàn nói: "Em đang thương xót cho anh hả?"
Tang Trĩ ngẩng đầu nhìn anh, thần sắc đứng đắn, lạnh nhạt đáp: "Để em suy nghĩ đã."
Vốn chỉ là nói đùa, Đoàn Gia Hứa cũng không đem chuyện này để trong lòng, anh nhéo nhéo má cô, mắt nhìn đồng hồ nói: "Còn muốn đi đâu không? Xem phim nhé?"
Suy nghĩ mấy giây, Tang Trĩ lắc đầu.
Đoàn Gia Hứa kiên nhẫn nói: "Vậy anh đưa em về kí túc xá nhé?"
Tang Trĩ đứng nguyên không chịu nhúc nhích, bờ môi bị khăn len dày che lại, lộ ra đôi mắt to đen nháy, nhìn thẳng vào mắt anh. Cô hít một hơi, đột nhiên đưa ra yêu cầu: "Em muốn anh cõng em về."
"Đi không được rồi?" Đoàn Gia Hứa nói xong, không nghĩ ngợi xoay lưng lại phía cô, ngồi xuống, "Lên nào!"
Tang Trĩ nằm sấp lên, hai tay ôm cổ anh. Sau khi Tang Trĩ ổn định vị trí, Đoàn Gia Hứa đứng dậy, thanh âm người con gái anh thích truyền đến, gần trong gang tấc, mang theo điểm hoài nghi: "Thật sự không uống nhiều?"
"Chưa đến nửa chén," Ngoại trừ gương mặt đỏ lên, một chút cảm giác nâng nâng đều không có. Cô đặt cằm lên cổ hẳn, nghiêm túc nói, "Chỉ như uống cocacola."
Đoàn Gia Hứa: "Vậy lần sau chỉ uống cocacola thôi."
Đi được một đoạn.
Theo góc độ này, Tang Trĩ nhìn nửa bên mặt Đoàn Gia Hứa thì thầm: "Có phải em rất nặng không?"
Đoàn Gia Hứa: "Không nặng."
Tang Trĩ bất mãn: "Thế sao anh không nói gì, chắc chắn là em rất nặng."
Đoàn Gia Hứa cười thành tiếng: "Là anh cân nhắc không chu toàn."
Rất nhanh, anh thuận theo nói: "Tại sao em lại nhẹ như thế?"
"Hôm nay em tương đối nặng." Tang Trĩ nói, "Trên người mặc một cái áo khoác lông 40 cân. Nếu em cởϊ áσ ra, thì sẽ nhẹ tựa như không khí."
Đoàn Gia Hứa nín cười: "Hiện tại cũng không kém là bao nhiêu."
Lại đi một đoạn.
Tang Trĩ gọi anh: "Đoàn Gia Hứa."
"Ừ?"
"Hôm nay em nộp sản phẩm nghiên cứu cho thầy rồi." Tang Trĩ kể cho anh mấy việc cô làm hôm nay, giọng cô rất nhẹ, tựa như đang thì thầm vào tai anh, "Sắp có một cuộc thi, em ngày nào cũng phải thức thật khuya chỉnh sửa bài thi, rồi lại gửi thầy duyệt rồi lại chỉnh, chỉnh đến muốn nôn ra chữ."
Đoàn Gia Hứa: "Em được vào vòng trong rồi?"
"Vâng" Tang Trĩ nói, "Nhưng mà giờ chưa có kết quả cuối cùng, phải đợi đến học kỳ sau mới biết."
"Vậy thời gian này hãy nghỉ ngơi thật tốt."
"Em muốn giành giải thưởng. Nghe mọi người nói, cuộc thi này giải thưởng rất to, lúc trao giải sẽ có nhiều công ty lớn có mặt, nói không chừng có thể được họ nhắm trúng." Tang Trĩ nghĩ linh tinh, "Sau đó khi tốt nghiệp em có thể kiếm một công việc văn phòng lương cao, tháng thu nhập tiền vạn."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?