"Cũng không hẳn là về cùng con." Lòng bàn tay Tang Trĩ bắt đầu toát mồ hôi, miệng lưỡi thì khô khốc, "Vừa dịp anh Gia Hứa muốn về Nam Vu chơi nên tiện thì đi cùng thôi ạ. Với lại hôm nay anh hai uống rượu, chỉ có mình anh ấy không uống nên mới giúp đưa con về."
Mẹ Lê Bình thuận miệng hỏi thêm: "Con cũng uống à?"
Tang Trĩ dùng ngón tay để minh họa: "Một chút xíu thôi ạ."
"Sau này đừng uống nữa đấy." Lê Bình cau mày hỏi: "Lần này thì thôi không nói, cũng tại anh trai con. Nhưng nếu lần sau có mình con ở bên ngoại, không phải uống thì đừng có uống biết chưa. Con gái phải chú ý bản thân một chút."
Tang Trĩ ngoan ngoãn gật đầu.
Hai người tiến vào thang máy.
Sau khi cửa thang máy đóng lại, mẹ Lê Bình lại lên tiếng: "Chỉ Chỉ, lần trước mẹ gọi điện thoại cho con, hôm ấy có phải con bảo Đoàn Gia Hứa bị bệnh phải phẫu thuật không?"
Tang Trĩ ngơ ngác trong chốc lát mới nhớ ra: "À vâng đúng rồi. Sao vậy ạ? Chuyện cũng từ năm ngoái rồi."
"Không có gì." Tiếng mẹ Lê Bình rất nhẹ, "Mẹ hỏi vậy thôi."
Thấy phản ứng của Lê Bình như vậy, Tang Trĩ thấy hơi bất an. Cô cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể gật gù tỏ vẻ bình tĩnh, "Vậy ạ."
Trong không gian nhỏ hẹp của buồng thang máy, không khí như đang chùng xuống.
Mẹ Lê Bình nói chuyện với cô như bình thường, trên mặt không thể hiện cảm xúc gì quá khác lạ: "Lúc ở Nghi Hà hai đứa hay gặp nhau lắm à?"
"Cũng thỉnh thoảng mới gặp thôi ạ." Ngữ khí của Tang Trĩ rất bình tĩnh, "Có dịp thì ra ngoài ăn bữa cơm."
"Sao trước kia không thấy thằng bé về Nam Vu chơi nhỉ?" Lê Bình hỏi: "Sao đợt này đột nhiên lại quay lại?"
Tang Trĩ cũng không dám nói bừa, qua loa đáp: "Không biết nữa. con cũng không hỏi anh ấy."
"Con nữa đấy, anh trai uống rượu không đưa con về được mà không biết gọi điện về cho ba mẹ à!", Lê Bình nói chậm lại, từ tốn dạy bảo: "Lại còn làm phiền người khác đưa con về, đám bạn đại học chẳng có mấy dịp được tụ tập đâu."
Đúng lúc này thang máy đã lên tới nơi.
Tang Trĩ vừa đi theo mẹ ra ngoài vừa nói: "Khách sạn của anh ấy cũng ở gần đây nên tiện đường ạ."
Lê Bình: "Ừm."
Không hiểu vì sao Tang Trĩ cứ cảm thấy kì quái. Không khí kì dị này làm cô cảm thấy vô cùng áp lực, tim cô cũng vì thế mà đập bình bịch theo, thận trọng hỏi: "Sao vậy mẹ?"
"Không có gì." Mẹ Lê Bình cười, cầm chìa khóa mở cửa, "Con mau đi tắm đi, người toàn mùi rượu."
Vào đến trong nhà, Lê Bình lại đi vào bếp tiếp tục dọn dẹp.
Tang Trĩ muốn vào phụ giúp mẹ nhưng vừa vào đã bị đuổi ra ngoài, bảo cô tranh thủ đi tắm đi rồi còn ngủ sớm. Cô cũng tự thấy mình chẳng giúp được gì, đành trở về phòng đi tắm.
Nghĩ tới cuộc nói chuyện với mẹ ban nãy, Tang Trĩ lại không thể nào tập trung được. Luôn có cảm giác là mẹ đã phát hiện rồi, nhưng mà cũng không đúng, phản ứng của mẹ không giống như cô tưởng lắm.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?